09.10.2012 Tránh thai

Nhật ký cô nàng 17 sợ dính bầu

Nhat ky co nang 17 so dinh bauTrong khi thầy giáo dạy toán đang say sưa làm các phép tính trên bục giảng thì dưới lớp, mình cũng đang mải ngồi đếm những con số trong đầu, chỉ tiếc rằng đó không phải là những công thức toán học thầy đang dạy, mà là số ngày đến chu kỳ kinh nguyệt tiếp theo. Tất cả cũng chỉ vì một phút lầm lỡ không kiểm soát được bản thân, mình đã quan hệ với bạn trai mà chẳng hề đụng đến các biện pháp tránh thai an toàn.

Nếu tinh trùng có thể sống được 3 ngày trong cơ thể, còn trứng đang "chu du" quanh một khu vực nhất định cứ như đang chầu trực được thụ tinh, thì liệu bây giờ mình đã mang bầu chưa? Ôi cái đầu tôi, ong loạn lên mất!!!

Ngày... tháng... Hoang tưởng

Trong lúc thầy đang giảng bài, con bạn thân Ngọc Anh đột nhiên nghiêng về phía mình mà than thở: "Ôi ấy ơi, tớ sắp chết đến nơi rồi! Thứ ba có kiểm tra toán, thứ năm kiểm tra văn, còn cuối tuần thì phải học bù, sống kiểu gì bây giờ?". Cô bạn mình cứ thao thao bất tuyệt rồi thở dài ngao ngán.

Mình thì chẳng màng đến chuyện đó. Ước gì mình có thể nói với đứa bạn thân rằng cuộc sống sẽ dễ dàng biết bao nếu mọi thứ trong đầu mình chỉ là những phép tính nhẩm và câu văn mượt mà.

Mình muốn kể cho nó về điều mình đang run lên vì hoang mang. Cho dù mình có tính chuẩn thế nào, thì một lần làm "chuyện ấy" mà không dùng biện pháp tránh thai hay bảo vệ nào thì có khác gì mình đang... mang bầu. Có thể lắm chứ, biết đâu khi mình ngồi trong lớp học này đây thì những tế bào đầu tiên của một sinh linh bé nhỏ đang lớn dần lên trong cơ thể. Một đứa bé!

Ôi trời ơi!...

Ngày... tháng... Thèm được nói ra

Thay vì phải ôn bài chuẩn bị cho môn kiểm tra sắp tới, mình lao lên mạng, tìm tất cả các loại tài liệu liên quan đến chuyện thử thai, chuyện tránh thai, thậm chí cả... cách nạo thai nữa! Đêm qua, mình đã khóa cửa phòng ngủ, tự chôn mình dưới lớp chăn dầy kín mít, cầm chiếc đèn pin và mở quyển sách toán ra, bên trong quyển sách toán là... que thử thai.

Mình đã ứa nước mắt vì đau khổ, không thể hình dung nổi, một con bé 17 tuổi cầm trong tay que thử thai để làm gì... Nước mắt rơi lã chã, mình chán nản khi nghĩ đến bạn trai, cậu ấy còn chẳng mảy may suy nghĩ, chẳng một lời hỏi han. Chưa bao giờ mình hoảng sợ như lúc này, mình muốn được chia sẻ, muốn được ngã nhào vào lòng một ai đó, gào khóc và kể cho họ nghe tất cả những gì mình đang phải trải qua...

Mẹ, mẹ là người đầu tiên mình nghĩ đến, nhưng không thể là người mình tâm sự. Mẹ sẽ giết mình, sẽ mắng mình, sẽ thất vọng vì đứa con gái mẹ vẫn luôn tin tưởng.

Ngọc Anh ư? Mình sẽ kể với nó thế nào đây, khi nó còn ngoan và ngố hơn cả mình, nó sẽ hét toáng lên, mắt trợn tròn, mồm há hốc với câu chuyện của mình mất thôi. Mình không thể, mình không dám.

Mình phải kể với ai bây giờ, viết nhật ký như thế này mãi sao? Rồi ai sẽ đọc "mày" đây, "mày" sẽ tư vấn cho tao thế nào đây nhật ký ơi...
Mình thiếp đi, mơ màng trong ánh sáng... đèn pin!

 

Nhat ky co nang 17 so dinh bau

 

Ngày... tháng... Lời thú nhận

Mối lo cứ làm mình giật thót trong đêm tối, mình chưa bao giờ tha thiết cầu mong kỳ nguyệt san đến thế. Và như một điều tuyệt diệu mà bình thường mình vẫn khó chịu mỗi khi nó xuất hiện, nó - "nguyệt san" thân yêu đã đến thật. Nó đã không nói lời từ biệt, nó đã quay lại trong sự vui sướng khôn tả, hạnh phúc vô cùng của mình khi nhìn thấy điều giản dị nhất trên đời.

"Lần đầu tiên" ấy đã khiến mình hoang mang bao ngày, chột dạ bao đêm, một cảm giác căng thẳng đến nghẹt thở cứ đeo đẳng không dứt.

Ngay sau khi thoát khỏi nỗi hoang mang tột đỉnh ấy, mình đã tự nhủ với bản thân không bao giờ có lần thứ hai "lơ đễnh" như thế nữa.

"Khôn ba năm dại một giờ" có lẽ là câu thành ngữ đúng với mình nhất vào thời điểm ấy. Chỉ để thỏa mãn những ham muốn của bản thân, mình quan hệ và không dùng các biện pháp tránh thai an toàn, để rồi tự mình chuốc lấy bao nhiêu lo lắng và sợ hãi. Hy vọng các bạn có thể xem câu chuyện của mình như một lời cảnh báo để từ đó học cách kiềm chế bản thân trước những cám dỗ của dục vọng.