27.03.2016 Tình yêu

Mối tình đầu

Yên tin ai trong chúng ta cũng có một người khắc cốt ghi tâm đến độ nhiều năm tháng đã trôi qua rồi vẫn không thể nào quên được. Thời gian gần như chẳng có chút giá trị nào hết cả. Nỗi đau có thể vơi, sự nhung nhớ có thể cạn nhưng từng chút từng chút một về hình hài, thói quen, lời nói, kỷ niệm đều không một chút nào nhạt phai. Chúng ở đó lì lợm đến độ ngay cả khi có tình cảm mới rồi, bạn thỉnh thoảng vẫn xao lòng.

Cảm xúc mối tình đầu


Thực ra không hẳn là còn yêu hay còn nuôi hi vọng gì. Chỉ là mối nhân duyên đó, chuyện tình cảm đó, con người đó đã để lại cho bạn quá nhiều vết tích, từ đó mà bạn biết thế nào là đau khổ, thế nào là hạnh phúc thực sự, biết giới hạn của bản thân cũng như những dại khờ của chính mình. Yên gọi quan hệ đó là MỐI TÌNH ĐẦU.

Cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn đầu tiên, lần rung động đầu tiên, cuộc hẹn đầu tiên. Tất cả chúng đều đủ sức khiến chúng ta nhung nhớ vĩnh viễn. Tất cả chúng đều đẹp theo những cách riêng mà ngày tháng sau này đôi khi bạn vẫn ước được sống lại thời điểm đó, khoảnh khắc trái tim mình như muốn văng ra khỏi lồng ngực, nghẹt thở và đầy mâu thuẫn. Có người đã trải qua một vài mối tình nhưng vẫn thực sự cảm thấy thiếu một chút gì đó. Có người khổ tận cam lai xong rồi, yêu người mới hay thậm chí lập gia đình vẫn thấy tình yêu là điều mông lung, đôi khi nhạt nhẽo.

Chính bởi vì, hoặc là chưa tìm thấy cái người để đúng nghĩa gọi là MỐI TÌNH ĐẦU ấy, hoặc đã gặp rồi mà vụt mất đó thôi. Cái người ấy có "sức mạnh" đến nỗi, ngay cả khi lòng hết yêu, bạn vẫn thấy họ quanh quẩn đâu đây, trở thành một cái thang điểm vô hình để so sánh.

Ăn ở một quán quen cũng tự nhiên nghĩ "à hồi đó thích ăn thứ này nè"; Ngang qua một góc phố hay đưa nhau về cũng bất chợt nhủ thầm "chỗ này hồi xưa có cái cây giờ đâu rồi ta?"; Gặp gỡ một đối tượng mới cũng mặc định rằng "con trai thì mặc t-shirt một màu là đẹp; mặc sơ mi không cài nút xắn tay thiệt hay; con trai mà có giọng nói ấm thì sống tình cảm…" Tất cả những suy nghĩ đó, những quy chuẩn vô hình đó đều dựa trên một người đã qua mà ra. Ai bảo thời gian có thể xoá mờ quá khứ đúng không? Kỷ niệm chỉ chuyển từ trạng thái xúc cảm này sang trạng thái xúc cảm khác. Chúng mãi mãi không thể chết đi.

Nhưng như vậy có tiêu cực quá không? Có bất công cho người đến sau hay không? Yên nghĩ là không. Quá khứ là một phần thuộc về tuổi trẻ của bạn. Ai cũng cần một người thực sự đẩy mình đến mọi giới hạn của bản thân để bạn có thể hiểu được chính mình, từ đó trưởng thành từng chút một.

Biết yêu hết mình, biết ghét hết sức, biết cố gắng, biết thay đổi, biết tận tâm, biết thành thật và cả biết tha thứ buông bỏ nữa. Để rồi sau đó, ngay cả khi dựa vào một ai đó đã qua để chọn tiếp, chúng ta sẽ biết cách khiến cuộc đời mình bớt đi những nỗi buồn và cả những tổn thương.