14.02.2014 Tình yêu

Giữa hai bờ tình yêu

Giữa hai bờ tình yêu 2

Rõ ràng là mình đã có ấy ơi, thế mà sao lại có thể chao nghiêng vì một ai đó? Bình yên quá nên thèm cảm giác của một ngày trời nổi gió ư?  Nhưng những cơn gió có thể làm lay động cành lá rồi thôi, hay một ngày bỗng thành bão tố?


Lá thư thứ nhất

Mình đã có bạn trai tên M., quen nhau được vài tháng rồi, tình cảm cũng bình thường, nghĩa là không có gì phàn nàn. Gần đây, khi chơi Audition mình có quen một bạn trai tên Đ - hai đứa hay gọi nhau là "ba ba con con" cho vui.

Đ rất dễ thương, tụi mình đã gặp nhau ngoài đời. Dạo gần đây mình và M. ít gặp nhau vì mình bận thi, nhưng hai đứa vẫn thường hay chat. Hôm đó, hai đứa có hẹn nhau lên mạng, nhưng khi online, mình chỉ nhận thấy offline của M nói Noel đi chơi không được, xin lỗi nhé. Mình giận muốn trào nước mắt. Mới mấy bữa trước còn bàn đủ kế hoạch, thế mà...

Vừa lúc ấy Đ online chào mình vui vẻ lắm. Tự nhiên mình cảm thấy vui vui sao ấy, mọi nỗi buồn bực bay đâu mất. Mình và Đ nói chuyện say sưa, đến khi Đ chào về, mình còn lưu luyến ghê lắm, không muốn dứt ra. Đ luôn làm mình vui vẻ, chứ không như M, chỉ làm mình buồn thôi.

Tự nhiên mình thấy chán chán M sao đó, lúc nào cũng chỉ nghĩ và thích nói chuyện với Đ thôi. Mình như đang đứng giữa hai bờ tình yêu vậy?

Lá thư thứ hai

Mình và ấy quen nhau hồi năm nhất đại học. Trong mắt mọi người, mình và ấy là một cặp khá đẹp đôi, tình cảm cứ theo đấy mà lớn dần lên. Cuối năm nhất, tụi mình cùng đi tình nguyện chiến dịch mùa hè xanh, "người kia" đã xuất hiện.

Anh là chỉ huy trưởng nhóm tình nguyện của cả xã, là dân kĩ thuật, học trên mình 2 lớp. Anh cao lớn, vạm vỡ, làn ra rám nắng, rắn rỏi, hài hước, dí dỏm trái ngược với vẻ ngoài trắng trẻo, thư sinh, ít nói của ấy.

Nhìn "người kia" vừa chỉ huy vừa xăng xái trộn bê tông, đắp đường, làm cầu, lợp nhà... mà tim mình đập rộn ràng. "Người kia" hay kể mình nghe những điều thú vị về tự nhiên, về khoa học, hoàn toàn khác với những áng văn, những bài thơ ấy vẫn thường chép tặng mình...

Điều gì đến cũng đến, hết chiến dịch, mình và ấy chia tay nhau trong sự ngỡ ngàng của bạn bè. Ấy không hỏi mình tại sao, ấy bảo ấy tôn trọng quyết định của mình, nếu mình thật sự muốn thế. Mình chính thức quen với "người kia".

Nhưng mình phát hiện ra "người kia" không như mình vẫn tưởng. Những điều mà mình cho rằng rất thú vị trước kia giờ đâm ra nhàm chán...

Mình phát hiện ra, mặc dù ấy của mình kiệm lời nhưng ấy luôn chu đáo và tốt với mình. Thế rồi, mình lại chia tay anh. Ấy vẫn một mình và vẫn chờ đợi mình. Nhưng mình không có can đảm gặp ấy xin lỗi.

Vì một chút "say", tình đầu của mình đã tan vỡ.