08.01.2014 Tình yêu

Lựa chọn giữa hai người bạn

Lựa chọn giữa hai người bạn 2

Tôi, Linh và Giang là ba mảnh của một mối tình tam giác. Chúng tôi là hàng xóm,  bạn thân và đã từng rất yêu thương nhau


Linh là một chàng trai hoạt bát. Lúc nhỏ, hắn là kẻ khôn ngoan và mưu trí nhất trong ba đứa. Bởi vì thế, trò nghịch ngợm nào của ba đứa cũng được đầu têu bởi hắn. Năm lớp 6, Linh còn thấp hơn tôi nửa gang tay.

Mỗi khi ba đứa chụp ảnh, hắn đều tìm cách kiễng chân thật cao để nhỉnh hơn tôi tí xíu, không thì ít ra cũng phải ngang ngửa. Lần đầu tiên tôi biết hắn thích tôi là năm lớp 7.

Giờ thể dục, hôm đó lớp học bài nhảy xa. Bình thường thì sức khoẻ của tôi tốt lắm, nhưng vì hôm trước cố thức học bài khuya nên chuẩn bị nhảy thì mắt tôi hoa lên. Tôi mặc kệ, cứ đu mình về phía trước.

Cái chân mệt dừ lại vì sáng đến trường muộn, chưa kịp ăn sáng, nó mềm nhũn ra và tôi...vấp ngã! Người tôi phóng về phía trước gần mét, mặt tôi giúi xuống, đầu gối tôi đập vào sàn bê tông tứa máu (khi đó cơ sở vật chất thiếu thốn, trường không có sân cát cho học sinh tập).

Cả lớp hoảng hồn vì máu từ trên đầu tôi chảy ròng ròng, đỏ lòm cả trán. Chưa ai kịp định thần thì có một dáng người bé nhỏ bế xốc tôi lên rồi đẩy tôi lên vai. Hắn cõng tôi trên lưng và tôi nghe thấy hắn, vừa đi vừa mếu máo: "Mày đừng chết nghen C. Tao thương mày lắm!"

Đó là Linh bé nhỏ. Kể từ lần ấy, tôi thấy thẹn thùng khi đi bên cạnh Linh và bỗng nhiên, chúng tôi trở thành hai kẻ khắc khẩu, luôn luôn đứng ở hai đầu chiến tuyến mà Giang là kẻ giữ vai trò "điều hoà mối quan hệ"! Nhưng đến năm lớp 11 thì Linh không còn là Linh nhỏ con nữa.

Hắn lớn phổng lên, không chỉ cao (hơn tôi gần một cái đầu ấy chứ) mà còn rất "đô con". Linh ra dáng một chàng trai thưởng thành và có sức hấp dẫn với những cô nàng mới lớn. Chuyện, một vài cô bé lớp 8, lớp 9 đã tự nguyện biến thành cái đuôi dai dẳng của hắn.

Giang khác Linh nhiều lắm. Giang điềm đạm, hiền lành và lúc nào cũng như "ông cụ non". Chẳng thế mà hắn luôn là chỉ huy của nhóm ba người chúng tôi. So với Linh, Giang lạnh lùng và không cởi mở bằng.

Giang cứ lặng lẽ và bình thản như người vô vi ở đời. Tác phong người lớn của hắn làm những đứa con gái choai choai như tôi phải choáng ngợp và thấy mình trở nên nhỏ bé.

Bởi vì sống khép kín nên đến tận năm lớp 10, tôi mới biết là hắn cũng thích tôi. Cái cách mà hắn bày tỏ tình cảm kì lạ hơn Linh, nó nồng nàn và nghiêm túc một cách ghê ghớm. Xét một cách khách quan, Giang mới là người chính thức tỏ tình với tôi trước.

Đó là một lần đi cắm trại, tôi đi dạo và gặp Giang đang ngồi một mình bên bờ biển. Chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau, Giang rất buồn vì bố mẹ hắn đang có dấu hiệu rạn nứt. Hắn nói rất nhiều và sau đó thì quay sang tỏ tình với tôi.

Hắn kể rằng, năm xưa, khi tôi ngã, hắn cũng đã có ý định nhào đến và cõng tôi chạy đến phòng y tế nhưng Linh đã nhanh hơn và đẩy hắn ngã về phía sau.

Giang thích tôi rất thầm lặng. Hắn chỉ lặng lẽ ngồi ngắm tôi cười đùa với Linh. Nhớ có lần, tôi bị ốm nghỉ học mấy ngày, hắn đã leo lên một ngôi chùa cao lắm, xa tít mãi ngoại thành và xin cho tôi một lá bùa may mắn.

Đúng là sau đó tôi khỏi bênh thật nhưng lại đến lượt hắn ngả bệnh vì bị cảm (ai bảo trèo lên cao mà áo xống sơ sài cơ!). Tôi thấy thương Giang ghê gớm.

Tôi không biết phải chọn ai giữa hai người bạn ấy. Một người mang đến cho tôi tiếng cười, khi ở bên cậu ấy, tôi luôn thấy thoải mái và được là chính mình. Còn người kia quan tâm đến tôi một cách dịu dàng và sẵn sàng hi sinh cho tôi.

Dẫu vậy, con tim tôi mách bảo, người mà tôi có tình cảm khác biệt thật sư lại chính là Linh! Tôi và hắn luôn khắc khẩu, nhưng hình như, kể từ khi được hắn cõng trên vai, tôi đã thấy mình có một điểm tựa thật vững chắc và trái tim tôi rung rinh nhiều lắm.

Tuy thế, tôi cũng không muốn Giang bị tổn thương, hắn là một chàng trai tốt. Lúc này, tôi đang không biết phải xử sự thế nào, nếu vì tôi mà hai chàng trai vốn là bạn thân lại trở mặt nhìn nhau và không còn yêu quý nhau như trước nữa thì tôi sẽ rất hối hận đấy!

Tình bạn cũng cao quý chẳng kém gì tình yêu. Bởi vì vậy, trước mắt, tôi sẽ không vội nói ra tình cảm thật của mình. Mong muốn của tôi là tình bạn của ba chúng tôi sẽ mãi mãi tràn đầy tình yêu thương, gắn bó, san sẻ... Và không ai trong chúng tôi sẽ trở mặt thành thù.

Có thể trong tương lai, tôi sẽ nói rõ cho cả hai biết rằng thực sự trong tâm sự thầm kín của mình trái tim tôi đã rung rinh ai. Nhưng tất cả còn ở xa lắm. Trước mắt 3 đứa là kì thi tốt nghiệp và đại học vô cùng cam go. Chúng tôi sẽ là cái kiềng ba chân vững chắc cùng nhau vượt qua khó khăn. Chắc chắn thế rồi!