08.01.2014 Tình yêu

Lời thanh minh gởi con gái

Lời thanh minh gởi con gái 2

Con gái ơi, hẳn là con gái đang giận vì mấy hôm nay con trai chẳng chịu đi tập thể dục cùng con gái nữa. Nhưng con gái đừng giận vội, con trai có lý do riêng của mình đấy chứ. Khi con gái gọi điện rủ con trai cùng tập thể dục chung, con trai rất vui mà. Nhưng con trai thật sự sợ con gái đấy, con gái hãy nghe con trai kể tên các nỗi sợ nhá.


Nỗi sợ giờ... dây thun

Con trai biết là con gái hay thức khuya để chat, để viết blog, thế nhưng con gái cũng nên ngủ sớm để dậy chứ. Con gái hẹn con trai sớm, dặn đi dặn lại con trai nhớ đúng giờ, thế mà con gái lại dây dưa đến 15 thậm chí là 30 phút.

Một vài lần con trai còn có thể làm ngơ vì nụ cười xinh chết người của con gái chứ chục lần như thế thì...


Nỗi sợ mang tên... nghỉ mệt!

Dĩ nhiên, khi tập mệt thì nghỉ một chút rồi tập tiếp thì chẳng có gì cả. Nhưng con gái chỉ đi một vòng công viên, đánh vài ván cầu lông là con gái... đòi nghỉ.

Thời gian một buổi sáng tập thể dục với con gái là 1 tiếng đến 1 tiếng rưỡi, thế mà tính ra chỉ vận đông chân tay được khoảng 30 phút, thời gian còn lại là tập thể dục... miệng! Chẳng đúng tinh thần chút nào, như thế thì còn khuya các ấy mới khoẻ được nhá.


Nỗi sợ... nắng mưa

Ấy, nắng mưa ở đây chẳng phải là chuyện thời tiết đâu, mà là những quyết định của con gái đấy. Con gái thay đổi quyết định xoành xoạch và đột ngột như thời tiết vậy.

Ví dụ như hôm nọ, tối con gái hùng hồn tuyên bố sáng đánh cầu, dặn con trai mang "đồ nghề" theo. Sáng ra con gái lại bảo "Thôi, đi bộ nhá" làm con trai vừa đi lại vừa vác cả cặp vợt theo, chả giống ai.

Hôm khác con gái bảo đi lên công viên trung tâm, rộng hơn đi cho thoải mái, sáng con trai đứng chờ độ 10ph lại thấy con gái gọi bảo thôi xuống công viên...gần nhà con gái.


Nỗi sợ... ăn

Nghe thì có vẻ lạ, vì có ai lại sợ ăn bao giờ, nhưng con trai không phải sợ ăn mà sợ con gái..ăn. Sáng đi tập thể dục về, con trai rủ con gái đi ăn sáng, con gái nhất quyết không ăn, trưa về ăn chưa được một chén cơm vì sợ mập.

Đến chiều con gái lại "Alô" lôi con trai ra quán chè. Con trai mới ăn được một ly thì con gái đã cơ man nào là chè, kem, bắp xào, há cảo. Con trai chỉ biết nhìn theo...choáng. Ăn uống thất thường thế thì làm sao mà các ấy không bị đau bao tử cho được kia chứ.

Chưa kể là thế cũng chẳng giảm cân được gì cả. Vậy có nên không nhỉ?


Con gái ơi, con trai đã "thanh minh" xong rồi đấy. Con gái có hiểu chưa nào. Con trai lúc nào cũng sẵn sàng đi cùng con gái đến mọi nơi, chứ đừng nói là chuyện tập thể dục cỏn con ấy.

Chỉ mong con gái đừng có "hù" con trai bằgn những nỗi sợ kia nhé. Nếu cứ thế thì con trai thà ngủ ở nhà còn hơn. Nếu con gái đọc xong những dòng này rồi và quyết tâm tập thể dục đúng nghĩa thì alô cho con trai ngay nhé. Chờ con gái đấy!