29.08.2013 Tình yêu

Tình yêu như dòng nước xanh trong

Tình yêu như 2

Tuổi teen nay đã tiến bộ và thức thời hơn lớp người đi trước rất nhiều, nhưng kéo theo đó là những hệ luỵ không đáng có.

Có những bạn sống phóng túng, có quan hệ yêu đương từ rất sớm, không giữ được mình, để rồi khoác lên đó một cái tên mỹ miều "Sống thử" nghe có vẻ như rất cẩn thận, làm gì cũng phải thử cái đã cho chắc ăn.

Nhưng bạn ơi, bạn biết không, chúng ta có thể lựa chọn một bộ quần áo, thử một đôi giày, hay dép theo kinh nghiệm của các cụ thời xưa "giày thừa dép thiếu".

Còn với tình yêu - một điều vô hình nhưng vô cùng thiêng liêng với cuộc sống mỗi người - mà cũng được đem ra thử xem có vừa, có hợp, có xứng với mình không thì chắc chắn các bạn đã phạm phải một sai lầm không gì có thể tháo gỡ.

Tôi biết, quan niệm của mỗi người về việc "thoáng hay không thoáng" là khác nhau, áp đặt ý kiến của riêng mình rồi buộc tất cả nghe theo sẽ là vô lý và không có ai đồng tình.

Ví như mình thích ăn phở bò nhìn người khác ăn phở gà thì cho rằng như thế là bất hợp lý, phải chuyển sang phở bò mới đúng.

Tôi bỗng nhớ đến một câu nói hay đáng suy nghĩ: "Tình yêu như dòng nước, con người khát thì phải uống nhưng đừng uống vội uống vàng mà hãy từ từ tìm dòng suối mát để rồi bình tĩnh cảm nhận sự dịu ngọt của nó".

Các bạn có biết phương tây sau bao nhiêu năm tư tưởng thoáng tràn ngập nơi nơi giờ họ lại khao khát được quay về thuở ban đầu, run rẩy những rung cảm yêu thương với người chồng đích thực của mình khi đã đủ tuổi trưởng thành, tự chịu trách nhiệm với chính mình và người thân?

Vậy sao chúng ta lại lấy hoàng hôn của họ để thành bình minh cho mình.

Tôi vẫn nhớ bà nội kể về chuyện của ông bà, bà hơn tuổi ông do mối lái mà thành có khi đến lúc lấy nhau rồi mới biết mặt. Nhưng vẫn hạnh phúc, ấm êm đến tận giờ có với nhau sáu mặt con. Khi tuổi đã ngấp nghé tám mươi. Chưa một lần tôi thấy ông bà to tiếng.

Đến thời bố mẹ tôi thì thoáng chút ít, hai người đã có thể tự tìm hiểu, vì tương đồng mà đến với nhau thành một gia đình đã hơn ba mươi năm có ba người con là sợi dây liên kết.

Tôi cũng có một tình yêu riêng của mình, cũng có những nhớ mong, khắc khoải có những rung động, nghẹn ngào và cũng chỉ đến thế. Chúng tôi học cùng nhau ở thủ đô, nơi có không ít những cám dỗ nhưng không để đánh mất mình.

Với tôi đó là một tình yêu trong sáng và thiêng liêng nhất đời mình. Sau đó vì hoàn cảnh chúng tôi không đến được với nhau nhưng trong lòng cả hai vẫn hiện hữu những ấn tượng tốt đẹp.

Bạn bè trong lớp vẫn hâm mộ và trìu mến hỏi thăm chuyện hai đứa mỗi khi gặp lại. Đôi khi họ lại kể cho tôi nghe một câu chuyện mà không biết sau này sẽ ra sao, khi một bạn bố vừa mất được bốn tháng nhưng vì cái bụng của bạn đã được ba tháng nên không cưới thì mất thể diện.

Nhà trai đến rước bạn đi khi ban thờ bố bạn vẫn nghi ngút khói. Gia đình mọi người đều bất bình không ai đồng ý và chỉ có duy nhất một người bác ruột đại diện nhà gái đưa bạn về nhà chồng. Đám cưới tràn đầy nước mắt bi ai, oán thán.

Rồi cả một bạn gái đang thi thì đau đẻ phải về, lỡ mất kỳ thi tốt nghiệp phải chờ đến năm sau, cơ hội bỗng chốc tuột mất, nghe sao chua xót.

Tôi nghĩ, ngày nay với các phương tiện, thiết bị hiện đại, con người hoàn toàn có thể làm chủ cuộc sống, làm chủ tình thế của mình. Hãy biết kềm chế và kiểm soát bản thân, đừng tự đẩy mình vào các tình huống khó xử , sau đó trở thành một ký ức buồn.