16.04.2013 Tình yêu

Trái tim loạn nhịp

trai tim loan nhipChỉ cần một vài xúc tác là đã khiến những trái tim mong manh loạn nhịp và đưa ra nhiều phát ngôn "linh tinh"…Lúc này, có lẽ chỉ có cậu bạn lý trí cứng cỏi mới có thể giúp tim được thôi…
 
Trái tim băn khoăn:  Sao dạo này mình kỳ cục quá. Tự nhiên ngày nào cũng cố đến trường sớm hơn một chút để…ngắm hắn đá cầu trong sớm mai. Đã vậy còn hay muốn nhìn thấy hắn nữa cơ, bất kể là sân trường đông như thế nào, mình vẫn muốn thấy hắn..
 
Lý trí lên tiếng:  Bình tĩnh nghe mình nói nè. Muốn đi học sớm là vì bạn chợt nhận ra sân trường ban mai rất đẹp, ai mà lơ đãng được trước buổi ban mai rạng ngời cùng những người bạn ham thể thao chứ, tràn đầy sức sống mà. Bình thường thôi!
 
Trái tim thắc mắc:  Bạn bè nói dạo này mình hay giỡn với hắn, mỗi khi hắn nói đùa thì cứ đánh hắn hoài, mà bữa trước hắn lại gọi đó là "đánh yêu" mới chết chứ, nghe đồn lúc đó mặt mình đỏ bừng. Còn những khi hắn không giỡn với mình nữa thì chẳng ai thấy mình cười nữa.
 
Lý trí giải đáp nè: Trời ạ! Nhớ lại thử coi, bạn cũng từng nhéo tai hay cắn tay đầy người rồi đấy thôi. Bạn cười đâu phải là do hắn, vì hắn, nhớ lại coi, những lúc hắn không giỡn nữa, bạn bè xung quanh cũng không cười đùa, nếu lúc đó tự nhiên bạn cười thì mới đáng lo đó nha.
 
Trái tim lo lắng:  Hình như mình kết hắn rồi, tự nhiên cứ nhớ hoài dáng đi, cách cười, nét ung dung, bình thản khi hắn giải ngon ơ mấy bài toán "kinh dị" của thầy, cả cái kiểu "làm giá" của hắn nữa. Mỗi lần nghĩ tới lại cười tủm tỉm mới chết chứ.
 
Lý trí phân bua: E hèm, mỗi người đều có một phong cách riêng. Bạn nhớ về bóng hình hắn, đơn giản vì "hâm mộ một tài năng" ấy mà. Ngày mai, nhìn thấy hắn xách dép rượt đuổi mấy thằng bạn của hắn là mất hình tượng ngay, thử coi lúc ấy còn nhớ nổi không kia chứ.
 
Trái tim tranh cãi:  Không chỉ có thế đâu. Hôm trước đi học sớm, thấy hắn đứng một mình bên hành lang vắng, mắt nhìn xa xăm trông buồn lắm, mình...tự nhiên thấy có cảm giác kì kì, tự nhiên muốn đứng bên cạnh, nắm lấy tay hắn nữa. Chết rồi, mình kết hắn rồi.
 
Lý trí thở dài: Trời ạ, đây chỉ là cảm giác "thương cảm" mà thôi. Nguyên nhân dẫn đến cảm giác ấy là bạn vốn nhạy cảm, vậy thì làm sao làm ngơ được khi hắn - kẻ chỉ biết cười nay lại cười không nổi , đúng không nè? Bạn cũng có cảm giác ấy khi thấy cái Chi khóc, hay thấy thằng Tùng buồn thôi. Suy diễn lung tung!
 
 Chẳng biết tự bao giờ, trái tim trở thành tuyên ngôn của tình yêu. Nhưng, đâu phải lúc nào trái tim của ta cũng sáng suốt, phải không bạn?