05.04.2013 Tự tin là chính mình

Thành công đến từ đâu?

<Thành công đến từ đâu?Khi biết chuyện của tôi, ai cũng nói tôi điên. Tôi cũng tự thấy mình ngu ngốc khi đánh mất tất cả số tiền bố mẹ đã cho làm của hồi môn. Nhưng trên tất cả, tôi cảm thấy mất niềm tin vào tình yêu…



Tôi và H. đã yêu nhau được 3 năm, từ khi tôi còn đang học năm thứ hai Cao đẳng sư phạm. Gia đình hai đứa chỉ ở cách nhau có vài cây số nên chúng tôi thường xuyên tới nhà nhau chơi. Bố mẹ anh cũng rất yêu quý tôi, trước mặt khách, lúc nào ông bà cũng luôn giới thiệu tôi là con dâu. Tôi cảm thấy hết sức tự hào và luôn tin tưởng rằng mối tình của hai đứa sẽ đi đến một đám cưới hạnh phúc trong nay mai.


 
Trước đây, khi tôi mới yêu H., bố tôi tuy không cấm cản quyết liệt nhưng vẫn tỏ vẻ thực sự không hài lòng với anh. Tôi phớt lờ tất cả những cảnh báo của bố, vẫn say mê anh ta điên dại.


 
H. người yêu tôi, tuy có công việc ổn định trong một cơ quan nhà nước nhưng lại rất ham mê làm giàu. Và để hiện thực hóa ước mơ làm giàu của mình, anh lao vào con đường kinh doanh. Anh góp vốn với một cậu bạn mở cửa hàng thời trang nam giới. Thời gian đầu, cửa hàng làm ăn thuận lợi, có lãi tuy chưa nhiều. 


 
Anh nói như thể anh sắp "hốt bạc", trở thành đại gia tỉnh lẻ đến nơi. Có lẽ vì "nói trước bước không qua" mà cửa hàng của anh ngày càng làm ăn thua lỗ và sau một thời gian ngắn thì đã hoàn toàn phá sản. Điều đau lòng hơn là từ ngày anh kinh doanh thua lỗ, anh trở nên cộc cằn và khó chịu chứ không nhẹ nhàng, chiều chuộng tôi như trước nữa.


 
Cách đây hơn một năm, bố tôi bán đất và lấy tiền đó chia cho các con trai, gái trong nhà. Tôi được bố cho 150 triệu để làm của hồi môn. Anh biết chuyện và nói tôi cho anh vay để chung vốn với người bạn để mở một cửa hàng giày dép nam nữ nhưng lại đề nghị không được cho bố tôi biết. Tôi không đồng ý nhưng anh tức giận và mắng tôi là keo kiệt, tham tiền. Vốn yếu đuối, tôi đã ra ngân hàng rút tiền rồi đưa cho anh mà không có một giấy tờ chứng nhận nào cả.


 
Không ngờ, sau khi tôi đưa tiền cho anh thì anh lại trở nên lạnh nhạt, xa lạ với tôi. Đau khổ, nghi ngờ, tôi có đến tìm anh thì chỉ nhận được lời nói lạnh lùng: "Tình cảm anh dành cho em đã hết từ lâu nhưng sợ em buồn khổ nên anh đã cố gắng duy trì. Nhưng bây giờ thì anh không thể dối lòng được thêm nữa". Anh đề nghị chia tay. Trong suốt buổi nói chuyện, anh không hề nhắc gì đến món tiền anh nợ tôi.


 
Do vô tình, bố biết chuyện tôi bị người yêu lừa tiền. Bố tôi tức giận nên đã bắt tôi đi cùng với ông đến nhà H. để nói chuyện với gia đình bên đó. Không ngờ, trước mặt người lớn, H. nói anh không vay mượn gì tôi cả. Tôi thấy ghê tởm con người này và không thể hiểu nổi tại sao mình lại có thể yêu được anh ta trong hơn 3 năm qua.