05.07.2012 Đối mặt khó khăn

Thân Tầm Gửi

Mỗi người mỗi cảnh



Than tam guiLinh, sinh viên năm nhất của một trường Đại học danh tiếng ở TP. HCM luôn được bạn bè ngưỡng mộ từ khi nhận lời làm bạn gái của một đại gia buôn bán bất động sản ở Sài Thành. Hằng ngày, Linh chỉ có mỗi nhiệm vụ là đi học và đi học, không phải bận tâm lo lắng về vấn đề tiền bạc như các bạn của mình. Quần áo, giày dép, túi xách,... Linh có thể sắm thoải mái, miễn là thích. Tất cả là nhờ vào người "bạn trai" mà Linh may mắn quen được qua lời giới thiệu của chị bạn cũng đang sống "tầm gửi".

 

Với Mai Anh, sinh viên năm hai trường ĐH X thì lại khác. Cuộc sống của cô không quá thiếu thốn đến nỗi phải "tầm gửi" vì tiền. Thế nhưng, Mai Anh vẫn chọn người yêu thuộc hàng "đại gia" vì đơn giản vì anh sẵn sàng ở bên cô mọi lúc, mọi nơi. Bất cứ khi nào cảm thấy buồn chán, cô đơn vì không có người thân, bạn bè bên cạnh, Mai Anh đều alo cho "một nửa" của mình. Chỉ cần 30 phút sau là anh chàng sẽ có mặt và an ủi, động viên, dẫn Mai An đi đây đi đó để nàng vui vẻ trở lại. Đây là điều mà không phải ai cũng làm được.



Câu chuyện ốc sên



Được người yêu lo lắng, chu cấp tiền bạc để trang trải cho cuộc sống là điều may mắn. Thế nhưng, nếu bạn gái quá ỷ lại, dựa vào điều đó, không chịu học tập, lao động, phấn đấu để lo cho cuộc sống của mình thì điều gì sẽ xảy ra? Liệu các bạn có chịu đựng được áp lực của dư luận, của gia đình, bạn bè? Quen dựa vào người khác, nếu một mai không còn "điểm tựa" các bạn sẽ sống như thế nào? Lúc nào cũng phải chiều chuộng, nghĩ cách giữ chân "người ấy", bạn có cảm thấy mất tự do, mệt mỏi và chán chường?

Bao giờ cũng vậy, sự phấn đấu, nỗ lực vươn lên của bản thân mới là điều đáng quý. Đi trên chính đôi chân của mình lúc nào cũng thoải mái và vững vàng hơn. Chúng ta không thể lựa chọn hoàn cảnh sinh ra, ba mẹ và giới tính nhưng hoàn toàn có thể quyết định suy nghĩ và cách sống của mình. Xin được tạm kết thúc bài viết bằng thông điệp "Câu chuyện về con Ốc Sên"


Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ: "Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!". "Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh" - Ốc sên mẹ nói. "Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?". "Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy". "Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hoá được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?". "Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy". Ốc sên con bật khóc, nói: "Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta". "Vì vậy mà chúng có cái bình!" - Ốc sên mẹ an ủi con - "Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính bản thân chúng ta".