05.05.2016 Câu chuyện của tôi

Nỗi Niềm Sống Thử

Tôi quyết định "góp gạo thổi cơm chung" với bạn trai của mình sau một năm yêu nhau. Công cuộc "khi hai ta về một nhà, khép đôi mi chung một giường" và tình yêu đẹp của tôi đáng tiếc là đang đi vào ngõ cụt bởi những đổ vỡ do va chạm trong cuộc sống hàng ngày...

Tôi quen anh khi đang học năm thứ ba đại học, tình yêu đến khi nào chẳng biết nữa. Ngày tốt nghiệp, anh đề nghị "em hãy chuyển ra ngoài sống cùng với anh để anh có điều kiện chăm sóc em nhiều hơn". Anh vốn lớn hơn tôi 5 tuổi, đã có việc làm ổn định. Trước lời đề nghị mật ngọt ấy, tôi gật đầu bất chấp bạn bè ngăn cản.

Không lý lẽ nào ngăn được tình yêu của chúng tôi khi đó. Tôi và anh quyết định sống chung, không cần đám cưới, chẳng đăng ký kết hôn. Bạn bè nghi hoặc, gia đình không ủng hộ kiểu "góp gạo thổi cơm chung" trước hôn nhân này, nhưng khi ấy, thế giới của chúng tôi chỉ có tình yêu của hai đứa, khiến cả hai nghĩ rằng không thể sống thiếu nhau. Mặc kệ ai đó cho rằng chúng tôi mù quáng, mặc kệ những lời xì xầm to nhỏ, tôi và anh đều nghĩ cả hai có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả.

Ngày đầu dọn về chung sống, tôi đã trao cho anh thứ quý giá nhất của đời con gái. Những ngày tháng về sau cũng đều như vậy, chúng tôi sống cùng nhau, "vượt rào" cùng nhau. Tôi đã từng nhiều lần khóc sau khi ân ái, tôi khóc vì yêu và được yêu, khóc vì hạnh phúc mà chúng tôi đang có được. Tuy nhiên, sau khoảng một năm chung sống, anh bắt đầu bộc lộ bản tính thật. Anh gia trưởng và kìm nén tôi trong mọi việc. Anh muốn tôi sau giờ học phải về nhà nấu ăn, giặt giũ cho anh, kể cả ngày nghỉ cũng không được đi cà phê, shopping với bạn bè. Tôi không thể nào đáp ứng. Khoảng cách giữu chúng tôi ngày càng xa và tôi bắt đầu hoài nghi chính sự lựa chọn của mình.

Noi Niem Song Thu 2                            Không phải lần sống thử trước hôn nhân nào cũng đi đến kết quả tốt đẹp

Cuộc "góp gạo thổi cơm chung" này đã có sự lung lay, cả hai cảm thấy chán nản và muốn dừng lại, mặc cho số phận. Sự chán nản đó được đổ thừa cho những căng thẳng trong cuộc sống hàng ngày, những bất đồng về vấn đề tiền bạc và có khi là sự cố xô sát trong tình cảm.

Tôi phát hiện ra anh tự cao tự đại, chẳng chịu thua ai, rằng anh không hề nghĩ mình cần có trách nhiệm cùng tôi xây dựng một tổ ấm. Và tôi cũng nhận ra tại sao "góp gạo thổi cơm chung" trước hôn nhân thường không bền vững, tại sao kiểu quan hệ "khi hai ta chung một nhà" trước khi kết hôn lại không được mấy người ủng hộ.

Tôi cũng đã thử tự đặt cho mình một cách xử sự khác, cam chịu một mình để được hạnh phúc mà theo tôi đó là sự hy sinh vì người mình yêu. Song tình cảm dần dà trở thành một thói quen, chứ không còn nồng đậm như xưa. Giờ đây, tôi càng thấm thía những lời can ngăn của gia đình, bạn bè khi xưa. Dù sống với nhau như vợ chồng nhưng chúng tôi lại không được pháp luật thừa nhận. Nhiều lúc, tôi đã nghĩ đến việc có con nhưng anh nói anh chưa sẵn sàng cho việc đó. Tôi cảm giác trong thâm tâm của hai đứa, tình yêu vẫn tồn tại, nhưng không ai quyết tâm và thật sự muốn làm cho nó bùng cháy trở lại.

Hiện tại, tôi đang trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, không biết phải quyết định thế nào cho phải. Bởi nếu tiếp tục chung sống, tôi có cảm giác như đang chịu đựng lẫn nhau. Nhưng sự gắn bó nhiều năm qua cũng khiến tôi không nỡ nói lời chia tay với anh. Và điều này ảnh hưởng không ít đến tương lai cúa tôi khi gần tốt nghiệp đại học. Tôi phải làm sao đây?


***

Bạn nghĩ sao về vấn đề "góp gạo thổi cơm chung trước hôn nhân"? Bạn có lời khuyên nào cho bạn gái đang bế tắc khi trót "theo chàng về dinh" khi chưa được sự đồng ý của hai bên gia đình trong câu chuyện trên, hãy chia sẻ quan điểm của bạn với hội Kotex Girlspace nhé!