23.03.2016 Câu chuyện của tôi

Những Nỗi Nhớ Đứt Quãng

Thôi em đừng trách hoài chuyện cũ
Cũng mấy mùa đông đã qua rồi
Đến cái cây sau vườn còn khác
Huống chi là một người đã quên em.

Trái tim có đôi lần đi lạc


Yên nghĩ con gái tụi mình không chỉ mắc bệnh nhớ dai mà còn thêm tội nhớ dại. Tại sao lại là nhớ dại? Bởi vì chúng ta rất hay để trái tim mình đi lạc vào những miền cũ kĩ, nơi kí ức và kỉ niệm cho dù đã từng vui đến mấy cũng trở thành một nỗi buồn mênh mang bất tận. Hai tiếng "người cũ" nghe thì nhẹ bẫng mà đôi lúc nặng tựa ngàn cân, đè xuống đôi vai bé nhỏ, thấm đượm mến thương nuối tiếc. Biết là thế nhưng vẫn chẳng thể ngăn mình.
Càng trưởng thành bạn sẽ càng nhận ra, mỗi một người đi qua cuộc đời là một vết thương. Chúng ta cần thời gian để tự lành lặn, cần dũng cảm để chấp nhận và cần cả niềm tin để bước tới phía trước. Có vết thương nho nhỏ, nhưng cũng có vết thương to to. Cơ mà dù là kích cỡ thế nào thì đều là một vết thương hết cả, đều khiến bạn khi vô tình chạm vào sẽ lưu luyến một chút, bâng khuâng một chút, hồ nghi một chút, hối hận một chút.

Khi độc thân thì chẳng sao. Bạn thấy mình thoải mái rơi từ cung bậc xúc cảm này sang cường độ cảm xúc khác. Nhưng với một vài cô gái đang trong mối tình khác, các cô hay dằn vặt hỏi Yên: "Yên ơi, em xấu xa quá phải không? Đang yêu người này mà vẫn có thể buồn hay nhớ một chút về người cũ!"

Ai trong chúng ta cũng từng có những chông chênh như thế

Để Yên kể bạn nghe. Cho tới tận bây giờ, khi đang vô cùng hạnh phúc với một người đàn ông tử tế rồi, Yên vẫn thỉnh thoảng nằm mơ những giấc mơ "đáng xấu hổ". Trong đó, Yên thấy người được xem là "mối tình đầu" của mình. Thấy cùng anh ấy đi qua những con đường cũ, nói những câu chuyện cũ, giận hờn, ấm áp những quen thuộc cũ.

Lúc tỉnh dậy, vội vã chụp ngay lấy điện thoại để kiểm tra xem có cái tin nhắn nào không, có cuộc điện thoại nào không, thấy lòng mình hỗn loạn. Đi qua một con phố quen, bất giác mọi thứ ngày xưa ùa về dữ dội. Đổ vỡ hôm nào vẹn nguyên như chưa từng lành lặn. Có lúc thấy nước mắt mình rơi. Nhưng màn hình vốn dĩ im ắng lạnh lẽo.

Con phố vẫn chỉ là một quang cảnh mà người đi kẻ lại. Ai đã là xưa thì đã thành xưa cũ rồi. Lúc đó, Yên thấy mình thật đáng thương. Vì vẫn để bản thân cho ngày hôm qua hành hạ, và tổn thương người của hiện tại mà họ không có hay. Chúng ta, sẽ luôn có đôi lần như vậy trong đời.
Chúng ta có đáng trách không? Không bạn ạ. Bởi "đi lạc" và "chênh vênh" là những đặc quyền của trái tim, chúng ta không thể nào ngăn cản chúng. Bạn hay Yên chỉ có thể làm một việc duy nhất là chấp nhận những thời điểm mong manh đó và tự nhủ với mình rằng thực tại quan trọng hơn.

Hãy kiểm kê "tài sản" để thấy mình không cần phải níu kéo hay u buồn quá lâu những điều đã xong rồi để sống. Hãy cho mình cơ hội được đi băng qua những nỗi nhớ đứt quãng, thấy hóa ra mình giàu có biết bao, hóa ra mình mạnh mẽ biết bao. Ai cũng phải có một quá khứ để thỉnh thoảng hoài niệm mới biết cuộc đời trọn vẹn phải không?