23.03.2016 Câu chuyện của tôi

Chúng Ta Đều Có Những Lần Đầu Tiên Gọi Tên Là Mãi Mãi

Tình yêu có khi để lại vết thương chẳng thể xóa



Hồi đó là giai đoạn Yên chuẩn bị từ Pháp trở về Việt Nam sau gần 8 năm. Tâm trạng khá rối bời và buồn bã. Một buổi tối, để một cái status trên Facebook: "Bạn nào ôm mình đi!" Mười phút sau, một cái tên xa lạ rõ ràng là có trong danh sách bạn bè nhảy ra từ ô cửa chat Facebook với cái icon Hug (>:D<). Nỗi buồn đôi khi đẩy chúng ta dấn thân vào những bắt đầu liều lĩnh. Vậy là trả lời người ta.

25 ngày sau, Yên về Sài Gòn. Buổi tối thứ hai, người xa lạ nhắn tin bảo nếu không sợ bắt cóc thì chở đi làm quen với Sài Gòn. Đúng 8h, người xa lạ xuất hiện ở sảnh chung cư, mặc áo polo màu ghi xám, mỉm cười tự nhiên như quen từ lâu lắm, ân cần hỏi han. Người lạ là con trai Hà Nội, giọng rất trầm và ấm. Trong lòng vang lên một tiếng nói âm ỉ: "Người đàn ông này có thể nào trở thành của mình được không?" Vậy là yêu nhau kể từ lần hẹn hò đầu tiên.

Bất chấp thân thế, quá khứ, hiện tại của đối phương, một mực chỉ hi vọng vào tương lai hai đứa. Đến cuối cùng đổ vỡ, nhận ra rốt cuộc người ta không yêu mình, chỉ muốn một chút mới mẻ, một chút thay đổi, một chút vui mà thôi. Trong lòng lưu lại vết sẹo lớn vì tình cảm trao đi nhiều quá, bước từ thất vọng này sang hụt hẫng khác chỉ vì mình là người yêu nhiều hơn.

Nó sẽ mãi là một phần ký ức của chúng ta

 

Yên tin chúng ta ai cũng có lần nghĩ rằng điều kì diệu là có thật, rằng tình yêu quả nhiên nhiệm màu, đủ sức khiến ta làm những việc rồ dại nhất. Thường thì khi xong rồi mới đủ tỉnh táo nhận ra nên làm thế này, không được thế kia. Chúng ta chỉ nhắm mắt chạy theo trái tim mình. Có người may mắn chạm được ở cuối đường vào hạnh phúc, có người chỉ nghĩ lại là nước mắt tuôn rơi, vĩnh viễn không thể tự tha thứ cho mình, chỉ muốn chôn vùi xoá sạch.

Nhưng là được hay là mất, là xót xa hay mãn nguyện, tất cả đều đẹp đẽ theo những cách riêng của chúng, tạo nên một phần ký ức đáng giá thuộc về bạn. Sai lầm là một đặc quyền của tuổi trẻ. Làm gì có cô gái trưởng thành nào thực sự kiên cường, thực sự toả sáng nếu không mang đầy những vết tích nơi lồng ngực?

Quan trọng là sau những vấp ngã ấy, chúng ta vẫn nuôi dưỡng trong mình niềm tin mình xứng đáng có được điều tốt đẹp; mình phải học từ những ngô nghê đã phạm phải. Bạn có thể chia sẻ nó bình thản nhiều lần với nhiều người để thực sự tin mình tự hào về mọi chuyện đã qua, bởi trải nghiệm là thứ tài sản cần đánh đổi bằng rất nhiều dũng cảm. Ít ra tụi mình đã sống thành thật và nhiệt tâm với chính bản thân, có phải không?