29.01.2015 Câu chuyện của tôi

Thần hộ mệnh của tớ

Than Ho Menh Cua To 2

Hồi bẩy tuổi mỗi lần tớ bị thằng Phong giật cặp sách, cậu đã uýnh nhau với tụi nó. Dù thua nhưng cậu vẫn đòi lại được chiếc cặp cho tớ.

 

Đến tám tuổi. Khi đi xem xiếc tớ bị lạc cậu. Gần hết buổi cậu tìm thấy tớ. Không những không mắng cậu còn dỗ tớ "Nín đi, lần sau tụi mình đi cũng được, Thương ăn kem dâu không?" 

 

Năm lớp ba, mẹ cắt phựt mái tóc dài tớ mất công nuôi. Tớ khóc. Cậu bảo "Trông Thương dễ thương lắm" và sẵn sàng "nẹt" bất cứ đứa nào dám bảo đầu tớ giống … nấm đồng cô. 

 

Năm lớp sáu. Tớ bị sởi phải nghỉ học một tuần. Cậu mượn tập của cái Anh chép lại bài vở trên lớp cho tớ vì bọn mình … học khác trường. Và ngày nào cũng gọi điện hỏi thăm.  

 

Hè năm ngoái, tớ lên cân. Tâm sự với mẹ. Mẹ lại kể với cậu. Từ hôm đó, sáng nào cậu cũng lôi tớ dậy bắt tập đủ môn thể dục. Mẹ tớ còn lập ra thực đơn ăn kiêng nữa. Rồi cuối hè, tớ mi nhon hẳn, lại khoẻ nữa chứ. Mẹ tấm tắc khen cậu mãi.  

 

Từ nhỏ tớ và cậu đã sinh cùng ngày, cùng bệnh viện, lại là hàng xóm nữa. Tớ biết dù tớ có ở đâu, cậu vẫn luôn bên tớ vì cậu là thần hộ mệnh của tớ mà. 

 

Cảm ơn cậu, vị thần hộ mệnh đáng yêu.

Tham khảo các câu chuyện khác từ Góc tâm hồn - Một góc nhỏ để làm giàu tâm hồn bạn bằng những câu chuyện cảm động và khoảnh khắc ngọt ngào.