29.01.2015 Câu chuyện của tôi

Màu của tình yêu

Mau Cua Ty2

Chân em vẫn chạm đất, đầu em không lửng lơ tới trời cao nhưng em vẫn khát khao và tin rằng: Chỉ cần có ai đó để mình yêu thương, quan tâm thôi chẳng phải hạnh phúc lắm rồi sao. 

 

Đôi khi nghĩ, chẳng cần được đáp lại chỉ cần tự mình thấy yêu người là đủ. Đó là cách em nuôi dưỡng hy vọng trong tình yêu. Kiểu tình yêu cổ điển và cam chịu nhưng không phải là sự hy sinh hay nỗi bất hạnh.                                                 
 
Tình yêu cho em hy vọng.     
 
Cuộc tình thứ nhất đã thành dĩ vãng. Hơn 4 năm trôi qua có những lúc tưởng vết thương chưa lành vì thi thoảng em vẫn thấy đau những khi một mình đối diện với nỗi cô đơn hoặc có ai đó đụng vào kỷ niệm. Hoặc khi lý trí đanh lại trong em và vặc lại em những câu hỏi, những hoài nghi. Nhưng câu trả lời đâu còn quan trọng. Vậy thì tìm hiểu để làm gì.     
 
Dù em không thể hiểu được những gì đã xảy ra nhưng cho đến giờ em luôn thanh thản với quyết định của mình. Em không còn yêu người. Người cũng đã có gia đình. Cầu chúc người luôn hạnh phúc và sự thật là em đã, đang, sẽ sống tốt và sẽ rất hạnh phúc khi không có người bên cạnh.     
 
Em từng khóc rất nhiều cho tình yêu của mình nhưng tin nước mắt rơi cũng có lý do của nó. Không phải vì em là người quá nhạy cảm mà vì em yêu bằng cả trái tim thật thà. Em khóc khi cảm thấy bị tổn thương và cả khi em hạnh phúc. Lúc nào em cũng triết lý rằng "Vì yêu là sống mà cuộc sống thì không chỉ có hạnh phúc và niềm vui nó còn có cả nỗi đau và sự tổn thương". 
 
Nhưng cũng vì cuộc sống có những khó khăn, vất vả và bất hạnh mà con người mới dũng cảm tiếp tục hy vọng những điều tốt đẹp sẽ tới và nỗi đau rồi sẽ đi qua. Khi có thời gian nhìn lại, mới bình thản nhận ra rằng: thực tế mọi thứ không tồi tệ và kinh khủng như mình tưởng. Biết đâu, không có nó, mình đã tuột mất một cơ hội tuyệt vời nào đó thì sao. Khi một mối tình qua đi, có nghĩa là tình yêu không chết chỉ là kết thúc mà thôi.     
 
 
Tình yêu cho em biết nó có khả năng hồi sinh và chữa lành vết thương.     
 
Mẹ rất lo lắng vì mãi đến giờ chưa thấy em đưa chàng nào về nhà ra mắt. Không thấy em đả động gì tới chuyện chồng con, cũng chẳng hề thấy em sốt ruột. Bạn bè nói ra nói vào nói em kén chọn hoặc bị kén chọn. Em thì cứ chống chế, chỉ là do chưa gặp người ấy mà thôi. 
 
Có lúc em bất cẩn mà không hẳn thế, lúc đó em ngụy biện cho mình thì đúng hơn. Nếu em kém may mắn trong đời không gặp được người mình thực sự yêu thương và yêu thương mình chân thành, em muốn mình trở thành một bà mẹ đơn thân. 
 
Nghe em nói thế, mẹ choáng váng. Trời đất ơi con tôi. Sao lại nghĩ thế được con? Dù gì, một gia đình có đầy đủ, trọn vẹn cha mẹ vẫn tốt hơn con à. Mẹ em quan niệm thế! Sống thế và đã chịu đựng mọi gian khổ để làm được thế.     
 
 
Tình yêu cho em thấy nhiều sóng gió, thách thức phải vượt qua nếu muốn nó lớn lên và vững chãi.     
 
Buổi tối nay, em nhận được một tin không lấy gì làm vui vẻ. Em có một người bạn hơi đặc biệt một tí. Bạn ấy hỏng mắt từ bé. Có một lần em tặng cho bạn ấy một cái túi màu đỏ và nói: "Bạn của tớ chắc không biết màu đỏ như thế nào cả phải không? Nhưng hãy tự do nghĩ về nó theo cách của bạn. Có người nói đó là màu của sự may mắn và nhiều người cho rằng đó là màu của tình yêu. Tớ hy vọng cái túi này sẽ cất giữ những yêu thương, hy vọng và niềm vui của bạn trong hành trình cuộc đời. Nó màu gì là quyền của cậu".     
 
Bạn em yêu một cô bé tật nguyền và tình yêu đầy nghị lực ấy lúc nào cũng khiến tất cả mọi người xung quanh nhìn vào ái ngại, lo lắng. Có người không cho rằng đó là tình yêu nhưng không gọi tên được một thứ tình thay thế. Có thể là tình thương chăng? 
 
Em không đặt tình cảm lên bàn cân bao giờ và em ghét cay đắng việc đó. Nên em cũng không muốn phải đắn đo vì điều này. Số phận, ừ mà nên gọi thế, vừa tàn nhẫn từ chối cho cô bé tật nguyền kia một cơ hội để thân thể được lành lặn, bình thường hơn. Em biết, nỗi đau đớn, tuyệt vọng không phải chỉ có một người đang chịu đựng.     
 
Tình yêu cho em thấy câu nói này thật đúng: "Yêu, không phải là đưa ô cho người yêu đi mưa. Yêu, có nghĩa là đi trong mưa cùng với người mình yêu".     
 
Bình minh sẽ tới và trái tim em cũng không thể đóng im ỉm hoặc ngủ yên mãi được. Và lúc này đây, giữa đêm tối, em biết được tình yêu có màu gì.     
 
 
Sydney 19/5/2009  
Khánh Thương