16.10.2014 Câu chuyện của tôi

Thằng nhỏ xóm chài

Thang nho xom chai

Nó sinh ra và lớn lên trong một xóm chài nhỏ ven biển. Cuộc sống của nó gắn liền với biển mặn, với nắng và gió. Cái xóm chài nhỏ vẫn im ắng như mọi ngày nếu không có chuyện xảy ra với gia đình nó. Ba nó đi đánh cá thuê và bị chết trong cơn bão. Vốn đã lầm lũi, nó càng trở nên lầm lũi và ít nói hơn.

Suốt ngày tôi chỉ thấy nó ở ngoài biển để lượm cá rơi của những người dân chài. Dáng người nhỏ thó với mái tóc vàng hoe và nước da đen nhẻm trông rất tội nghiệp. Tôi đặc biệt chú ý tới nó vì nó có đôi mắt rất sáng và trong nhưng luôn chứa nổi buồn khó tả.

Tôi lân la làm quen với nó, hỏi nó có đi học gì không? Nó trả lời với cọc lóc đúng một từ là: "không". Tôi muốn hỏi thêm về hoàn cảnh của nó nữa nhưng mắt nó đỏ hoe. Vậy là tôi đành thôi không hỏi nữa.

Sáng nay tôi dậy rất sớm, đi ra biển để ngắm bình minh. Khung cảnh ở đây nhộn nhịp hơn tôi tưởng. Lẫn trong đám đông, tôi vẫn nhận ra nó. Nó đang tìm kiếm những con cá rơi vãi trên mặt cát biển mịn màng.

Tôi vội bước tới và nhặt cá cùng nó. Nó nhìn tôi trân trân và hơi ngạc nhiên. Sau một hồi, rổ đã đầy cá, nó mỉm cười và cảm ơn tôi. Lần đầu tiên, tôi thấy nó cười. Tôi được đà và trò chuyện tiếp với nó. Nó cởi mở hơn tôi tưởng.

Nó sinh ra đã không có mẹ, từ nhỏ giờ nó đã sống với cha và bà nội. Bà Nội của mới mất cách đây mấy tháng. Chỉ còn ba là người thân duy nhất. Nhưng rồi cuộc sống không công bằng đã cướp đi người cha thân yêu nhất trên đời.

Cả căn nhà lá đơn sơ cũng bị bão cướp đi luôn. Vậy là phải sống không nhà. Nó kể xong mà nước mặt lưng tròng. Mắt tôi cũng đỏ hoe. Tôi hỏi nó tối ngủ ở đâu? Nó trả lời là ngủ trên cảng cá. Tôi hỏi nó sợ gì nhất trên đời?

Nó bảo: "dân chài tụi em sợ nhất là bão, bão là nổi ám ảnh lớn nhất đời em. Đói rét em không sợ, chỉ sợ…Nó không nói tiếp, bỏ ngang câu nhưng tôi hiểu nó nói gì bởi vì cha tôi cũng xuất thân từ một xóm chài nhỏ bé ở miền Trung.

Tôi không dám hỏi tiếp chỉ sợ chạm đến nỗi đau của nó. Trong lúc trò chuyện có một câu của nó mà tôi rất hài lòng và hãnh diện cho nó: "Em thà đói chứ không bao giờ ăn cắp. Em cố dầm mưa dãi nắng ngày này qua ngày khác để mong kiếm miếng ăn.

Lớn lên chút nữa thì đi biển thuê cho chủ tàu thì cuộc sống có lẽ sẽ tốt hơn." Tôi không thể giúp gì cho em. Nếu có một điều ước, tôi chỉ ước: "Mong biển luôn luôn hiền hòa và cá thì vô tận".

Cầu mong cho thằng bé và những đứa nhỏ ở xóm chài sau này sống và đỡ vất vả hơn cha mẹ nó hiện giờ.

Tham khảo các câu chuyện khác từ Góc tâm hồn - Một góc nhỏ để làm giàu tâm hồn bạn bằng những câu chuyện cảm động và khoảnh khắc ngọt ngào.