09.10.2014 Câu chuyện của tôi

Nụ hôn cuối tuần

nu hon cuoi tuan 2

Đã bao giờ bạn ở trong trạng thái kiệt quệ đến nỗi mong có một ai đó đến giúp bạn làm mới lại chính mình?

Đã bao giờ bạn mong chờ một điều gì đó bằng cả tấm lòng mà không được đáp lại? Để rồi nó xảy đến với bạn ngay phút cuối cùng khi bạn quyết định từ bỏ, theo một cái cách bất ngờ mà bạn, cả trong những lúc ngông cuồng nhất, cũng không ngờ rằng nó sẽ xảy đến?

Đó là một buổi chiều thứ bảy. Bạn bất ngờ nhận được hai tấm vé xem bộ phim bạn thích từ một chương trình quà tặng trên mạng mà bạn chẳng còn nhớ mình tham gia từ bao giờ...Thật tuyệt! Ước gì tối nay mình có thể về muộn một chút..., bạn nghĩ.

Và mẹ bạn gọi điện báo tin bố mẹ sẽ về thăm nhà ngoại. Trừ cả thời gian đi và về, bạn có vừa đủ 90' để xem phim sau ca học thêm buổi tối. Nhưng thế thì bạn không kịp ăn tối mất. Kệ, bạn nghĩ, nhịn một bữa có chết đâu... Điện thoại di động lại reo, sao hôm nay bạn yêu nó thế. Bạn mở máy và líu lo với nhỏ bạn thân về dự định tối nay của hai đứa...     

- Vậy hả? - Giọng nó vui không thể tưởng! - Tao cũng có tin này cho mày. Muốn nghe tin gì trước?     

- Tin vui - bạn nói sau 1' lưỡng lự.     

- Ok. Chiều nay lớp học thêm nghỉ!     

- Quá tuyệt! - Bạn reo lên rồi nhỏ giọng - Tiếp theo?     

- Cũng là tin vui. Tao vừa hẹn được hot boy trường mình, tối nay 7h đi Cafe's     

- Thế còn tao? - Nếu chỉ nghe giọng nói chắc chắn người ta sẽ tưởng bạn đang nhảy như con tinh tinh!    

 - ...     

Đầu dây bên kia im lặng. Bạn bực tức tắt máy và gọi lại, những tiếng 'tít' liên tục như phụ họa cho dòng chữ đang nhảy nhót trên màn hình 'User busy'... Chưa bao giờ bạn thấy mình bất lực đến vậy, kế hoạch hoàn hảo của bạn bị hủy vào phút chót bởi một lý do 'hơn cả chính đáng'. Chứ còn gì nữa, nếu người được hẹn là bạn xem, con bạn thân và 2 cái vé xem phim của nó có là gì!     

Thế là bạn phải tận hưởng chiều cuối tuần thừa thãi khoảng trống này một mình... Hà Nội mùa thu buồn khó tả, trời xanh âm u mà không mưa nổi, đến cả gió và nắng cũng nhạt màu như đang cười cợt tâm trạng nặng trĩu của bạn.

Bạn đã đi bộ một đoạn dài, từ Ngọc Hà ra đến Đặng Dung, giờ bạn lại chẳng muốn xem phim này chút nào. Một bàn tay chìa ra trước mặt bạn và người ấy kiên nhẫn lặp lại đến lần thứ hai câu hỏi của mình:     

- Xin lỗi, bạn có vui lòng nhường lại cho tôi một chiếc trong cặp vé bạn đang cầm trên tay kia không? Tôi đã chờ cả tuần nay nhưng vì chút chuyện nên đến muộn...     

Tò mò về chủ nhân của giọng nói nhã nhặn kia, đương nhiên bạn sẽ ngước cặp mắt 'ngầu đời' của mình lên để 'xem xét' đối phương. Chắc chắn bạn ngạc nhiên, vì khuôn mặt của anh ta quá đỗi bình thường, trừ bốn con mắt giống bạn thì anh ta cũng chỉ có một cái miệng, hai cái tai và một cái mũi. Bạn có nhớ mình đã phẩy tay và nói cộc lốc như thế nào không? - '50k' - Nếu là bạn thì bạn sẽ bỏ đi ngay trước một con người thô lỗ như thế, nhưng anh ta đã nói 'Cám ơn'!     

Bạn đưa cho anh ta cả 2 vé và quay lưng đi thì anh ta gọi với theo:     

- Này!     

Lúc đó bạn chỉ muốn anh ta biết rằng nếu ở đây chỉ có bạn và anh ta, anh ta sẽ 'được' hôn đất mẹ cho đến khi nào học được bài học: 'Không nên kiếm chuyện với 1 kẻ chán đời, đặc biệt khi kẻ đó là con gái'.

Và bạn quay lại với vẻ mặt hầm hầm như đã sẵn sàng dạy cho anh ta bài học đó. Câu tiếp theo của anh ta dạy cho bạn bài hoc: 'Không nên nhìn mặt mà bắt hình dong. Người có khuôn mặt bình thường vẫn có thể là bệnh nhân tâm thần vừa trốn trại'.     

- Tôi đi một mình, bạn có ngại vào xem cùng tôi không? Chúng ta có những 2 vé mà bỏ phí thì uổng...     

Ai là 'chúng ta'? Anh mới là người phí phạm khi bỏ ra 50k để mua lại đôi vé rồi mời chính chủ nhân của chúng đi xem cùng! Bạn đã muốn hét lên như thế, nhưng trời mới chập tối thôi, chắc chắn là bạn không mơ khi thấy mình bước theo anh ta vào rạp hát. Đó là bộ phim hay nhất bạn từng xem, không biết có phải vì sự có mặt của 'một người lạ' ngồi bên cạnh không, khi mà anh ta hét to hơn và khóc cũng nhiều hơn cả bạn?...     

Bạn đã để anh ta đưa bạn về, đúng không? Chỉ vì anh ta bảo: 'Tôi muốn xin lỗi vì đã dùng khăn giấy của bạn' Anh ta có ăn trộm đâu, tự bạn đưa cho anh ta đấy chứ, hết chối nhé...     

Hehe, tôi cá là bạn đã có một buổi tối cuối tuần không thể quên được với 'người lạ' ấy. Bởi vì khi chia tay, tôi đã thấy rõ ràng là bạn hôn anh ta! À, đương nhiên là chỉ vào má thôi, vì tôi biết bạn nhát gan đến thế nào mà. Tuy nhiên, đừng có cãi là bạn chỉ muốn cám ơn anh ta thôi đấy, bạn không thừa bản lĩnh để nói dối anh ta đâu...     

Còn một điều bí mật nữa, điều này là do anh ta nói với tôi: Không chỉ mình bạn bất ngờ khi gặp lại anh ấy ở trường vào cái ngày thứ bảy của một tuần sau đó. Chính anh ta cũng không ngờ bạn lại trở thành học sinh của anh ta, nhưng vì bạn tỏ ra ngơ ngác với cái tên của anh ta nên anh ta 'trả đũa' đấy!

Có vẻ như bạn đã nhớ lại rồi... Cuộc đời không chỉ có những nỗi buồn 'cứ lặp đi lặp lại' và 'đau cắt lòng y như lần đầu tiên' đâu bạn ạ. Mà này, bạn có nhớ ra tôi là ai không đấy? Lại quên rồi à...

Tham khảo các câu chuyện khác từ Góc tâm hồn - Một góc nhỏ để làm giàu tâm hồn bạn bằng những câu chuyện cảm động và khoảnh khắc ngọt ngào.