09.10.2014 Câu chuyện của tôi

Hạt mồ hôi

Hạt mồ hôi 1

Nhà nghèo quá, nhìn má tất bật nấu cơm tháng cho mấy anh chị sinh viên ở trọ, tui chỉ nghĩ tới chuyện làm sao sớm kiếm ra tiền phụ má. Học hành lẹt đẹt, lại chán học, cuối năm lớp sáu, tui bị thi lại ba môn, coi như cầm chắc phần ở lại lớp.

Tui cầm quyển sổ liên lạc đưa cho má, thông báo luôn: "Sang năm, má khoẻ rồi, khỏi cần lo tiền trường cho con!". Nghe tui giải thích, má hỏi như đứt hết hơi: "Nghỉ học rồi con tính làm gì?" Tui đáp ngay: "Thiếu gì chuyện để làm, má khỏi có sợ!"

Nghỉ hè, tui qua lò bánh mì trên ngã tư, xin lấy vài chục bánh đi bán. ở các cổng trường học, bánh mì nóng bao giờ cũng là món đắt hàng nhất. Bà chủ lò bánh mì đồng ý giao bánh, chiều về mới tính tiền.

Năm chục bánh xếp trong cái cần xé cột sau xe đạp. Tui phóng xe, chạy như bay đến một cổng trường tiểu học. Nghỉ hè, chẳng có đứa con nít nào. Chạy khắp các con đường, hẻm hóc từng biết, tui đánh bạo cất tiếng rao.

Thế nhưng suốt buổi sáng, cái cần xé chỉ vơi đi có hai cái bánh. Những ổ bánh mì ban sáng giòn tan giờ đây mềm ỉu. Khi tui quay trở về lò bánh mì, bà chủ lò dài giọng: "Dẹp luôn nghe, nhóc!!"      

Thấy mặt thằng con trai rầu rĩ, má tui không nói gì. Nằm suy nghĩ mất hai hôm, tui bỗng sực nghĩ ra. Nghề sửa xe đạp xem chừng ngon ăn nhất. Đúng đợt đó, ông Tám sửa xe đầu xóm giải nghệ. Nghe tui năn nỉ, má gom tiền, cho tui mua lại cái thùng sắt đựng đủ thứ con tán, ốc vít, cờ-lê, mỏ-lết.      

Tui ra ngồi ngay góc ngã tư. Mấy bữa đầu, cũng có vài người khách tấp vào, nhưng dần dần thưa thớt hẳn. Tui phát hiện ra cách "tiệm" của tui một quãng phố ngắn, có một hiệu sửa xe bề thế mới mở. Các buổi trưa về nhà, mặt tui đã lọ lem dầu nhớt, lại còn buồn hiu.  

Phơi nắng nhiều, tui phát sốt nóng. Má vừa lụi cụi với cái bếp nấu cơm tháng, khói than mù mịt, mồ hôi chảy ướt áo, vừa chăm sóc tui. Tối khuya, ấp khăn lạnh lên trán tui, má khẽ khàng: "Không học thì không nên cơm cháo gì đâu. Hay là kiếm chỗ học nghề".  

Qua kinh nghiệm thương đau từ lần bán bánh mì và sửa xe, tui thấy làm… nghệ sĩ là sướng nhất, lại khỏi cần dãi nắng dầm mưa. Nghe tui trình bày "nguyện vọng", má sững sờ. Hôm sau, đi chợ về, má nói tui thay bộ đồ bảnh nhất, má dắt qua nhà bác Năm nghệ sĩ cải lương nổi tiếng có mở lớp dạy ca cổ.      

Nắng chang chang, thế mà cái sân nhỏ nhà ông Năm người ta tụ tập đông đen. Chỉ có mười tờ đơn xin học được phát ra. Mọi người chen chúc, giành giật. Tui đứng ngoài, đợi má lấn từng chút tới gần cái bàn phát đơn.

Dưới ánh nắng chói chang, đột nhiên tui nhận ra trên cổ má, không hiểu sao, có dính mẩu lá rau cải xanh. Và một hạt mồ hôi rớt từ chân tóc, đọng ngay giữa lá rau. Đó là một giây phút rất ngắn, thế nhưng đủ để tui nhận ra nỗi vất vả, tất bật của một đời người dồn tụ trong hạt mồ hôi ấy. Tui chạy len vào đám đông, nắm tay má, đòi về.      

Tui đã học như điên để thi lại vào cái mùa hè đó, và được lên lớp bảy. Cho đến bây giờ, sắp lên lớp 12 rồi, mỗi khi cảm thấy chán ngán học hành khó khăn, tui lại như được xốc dậy. Đó là vì tui nhớ hạt mồ hôi đã chảy trong ngày hè năm đó, vì má không bao giờ muốn tui đứt lìa chuyện học hành.

Tham khảo các câu chuyện khác từ Góc tâm hồn - Một góc nhỏ để làm giàu tâm hồn bạn bằng những câu chuyện cảm động và khoảnh khắc ngọt ngào.