09.10.2014 Câu chuyện của tôi

Để dành

de danh 2

Mẹ sinh tôi, khi anh Hai tôi mới được 25 tháng tuổi, bởi thế nên anh chẳng muốn rời xa mẹ. Nghe mẹ kể lại, anh luôn chờ những lúc tôi ngủ để sà vào lòng mẹ và ôm mẹ thật chặt. Nhưng khi tôi thức dậy, anh lập tức "nhường mẹ" lại cho mình tôi.

Khi học cấp một, hai anh em tôi học chung một trường. Mỗi ngày anh dắt tôi đi học. Giờ chơi, giữa sân trường đông đúc, nhưng lúc nào anh cũng tìm xem tôi ở đâu. Anh hay hỏi "Có ai bắt nạt em không?". Tôi biết anh chẳng dám đánh nhau với ai, nhưng vẫn cảm thấy yên tâm khi có anh bên cạnh.     

Nhà tôi dạo ấy rất nghèo, mỗi ngày đi học mẹ chỉ cho mỗi anh em 200 đồng, đủ để mua một cây kem hay một bịch sinh tố. Thế mà, thỉnh thoảng giờ tan học, anh lại chờ tôi trước cổng trường để cho tôi khi thì bịch sinh tố, lúc cây kem, có khi anh lại cho tôi cả một cuốn truyện tranh, loại truyện mà tôi rất thích đọc. Tôi hỏi anh "tiền đâu anh Hai mua vậy?".     

Bao giờ tôi cũng nhận được câu trả lời "anh để dành". Tôi luôn nhận những gì anh cho một cách vui vẻ hồn nhiên, mà chẳng biết anh đã phải nhịn bớt phần quà ít ỏi của mình, để cho tôi những niềm vui ấy.     

Anh chẳng bao giờ quên tôi, cả những lúc ở nhà hoặc những lúc đi xa, anh luôn dành cho tôi những bất ngờ vô cùng thú vị. Khi đạt giải nhì môn Toán lớp năm trong kỳ thi Học sinh giỏi Quốc gia, anh được mời tham dự Liên hoan Tài năng trẻ Toàn Quốc lần thứ hai tại Hà Nội.

Lần đầu tiên đi máy bay, anh để dành cho tôi phần thức ăn của hành khách đi trên máy bay, anh bảo để tôi biết người đi máy bay được ăn ngon như thế nào. Tôi thích món quà ấy đến nỗi chẳng dám ăn, để dành hôm sau mang đến lớp khoe với bạn bè.     

Khi tôi chuẩn bị thi học sinh giỏi Quốc gia môn toán lớp năm, ai cũng biết tôi không giỏi như anh, nên nói với tôi "ráng lấy được giải khuyến khích". Chỉ mình anh bảo "anh để dành giải nhất cho em đấy!". Vâng, chưa bao giờ tôi từ chối những gì anh để dành cho tôi. Tin tôi đạt giải nhất Quốc gia môn Toán đã làm ngạc nhiên tất cả mọi người, trừ anh.     

Bây giờ anh đang du học ở nước ngoài, hè vừa qua anh bảo không về nghỉ hè vì muốn mẹ để dành tiền mua xe mới cho tôi. Nhưng tôi chẳng còn bé bỏng như xưa để nhận những gì anh cho một cách vô tư. Tôi đã học được ở anh bài học để dành và quyết định không mua xe mới, mà dành tiền mua vé máy bay cho anh.     

Tôi biết mình chẳng thông minh và nghị lực như anh, nhưng điều tôi chắc chắn học được ở anh là sự quan tâm đến người khác. Tôi đã hiểu chẳng phải đợi đến khi mình đầy đủ, dư thừa mới có thể cho người khác, mà nếu biết để dành, biết bớt lại một chút phần của mình thì ở bất cứ hoàn cảnh nào ta cũng có thể chia sẻ với người khá được.

Tham khảo các câu chuyện khác từ Góc tâm hồn - Một góc nhỏ để làm giàu tâm hồn bạn bằng những câu chuyện cảm động và khoảnh khắc ngọt ngào.