09.10.2014 Câu chuyện của tôi

Cậu bạn của tớ

cau ban cua to 2

Cậu có người yêu, tớ hơi buồn một chút vì kể từ giờ phút đó, tớ sẽ bị xếp xuống hàng số 2...

Nghĩ vậy nhưng trong lòng tớ mừng cho cậu bởi công bằng mà nói cô bạn gái của cậu khá dễ thương dù đôi lúc vì một chút ghen tị nho nhỏ tớ vẫn cố tìm ra cái điểm chưa "chuẩn" ở bạn gái cậu để rồi có những câu "khen" rất chi là khéo: Giá như cái mũi của nhỏ ấy cao hơn một chút, cái miệng hẹp hơn một chút thì trông nhỏ ấy sẽ xinh hơn.    

Những lúc như thế, cậu chỉ gãi đầu cười:    

- Ở đời có ai hoàn hảo đâu mà.    

Rõ ràng là cậu đang bênh nhỏ ấy. Đương nhiên vì nhỏ ấy là người cậu đã bỏ ra rất nhiều công sức để "cưa cẩm" suốt ba năm học phổ thông nhưng mà tớ vẫn thấy... giận trong lòng.    

- Từ nay, chắc mình chẳng thể trông cậy gì ở cậu ấy đâu dù chỉ là tách cà phê buổi sáng. Suy nghĩ của tớ về cậu bỗng trở nên u ám.    

Nhưng một sáng chủ nhật, tớ đang cuộn tròn trong chăn như con tằm trong tổ kén thì chú 'dế' của tớ bỗng vang lên một bản nhạc rộn rã. Thật bất ngờ vì ngoài cậu ra không ai biết tớ thích bài hát đó cả.    

Một sáng chủ nhật khác, điện thoại của tớ đổ chuông dồn dập:    

- Tớ đang đợi cậu ở Black coffe.    

Tớ uể oải xuống giường: Chắc lại bị bạn gái giận dỗi nên tìm mình tư vấn ấy mà. Tớ đến quán cà phê với một khối nghi ngờ cực lớn.    

- Sao, lại bị nàng "cấm vận" à? Tớ đẩy gọng kính nhìn cậu theo đúng nghĩa "săm soi".    

Cậu nhìn lại tớ, cái nhìn có dấu hiệu không hài lòng:    

- Cậu cứ nghĩ là chỉ khi có chuyện không vui thì tớ mới đến tìm cậu à? Nói cho cậu hay mọi việc vẫn trên cả mức 'very good', rồi cậu hớn hở khoe tối qua cậu đã được nắm tay nhỏ ấy. Niềm vui lấp lánh trong mắt cậu, tớ cũng thấy chộn rộn, vui vui.    

Tớ đau mắt đúng vào những ngày kiểm tra học kỳ, bố mẹ lại đi công tác nên cứ nấn ná không đến bệnh viện khám. Hai con mắt đỏ hoe giấu sau cặp kính, ngay cả nhỏ bạn thân ngồi cùng bạn cũng không hay. Vậy mà sáng hôm sau, khi tớ chuẩn bị cặp sách để đến trường thì cậu đã đứng chắn trước cổng:    

- Cậu đi khám mắt cho tớ nhờ, kẻo để thêm vài ngày nữa là nổ tròng đấy!    

- Nhưng còn bài kiểm tra...    

- Khỏi lo, tớ xin phép cô giáo rồi, bọn mình sẽ làm bài sau.    

Cậu hì hục chở tớ đến bệnh viện E. Tớ sốt ruột chờ đến tên mình và sốt ruột hơn khi nhìn cậu không có thứ gì để nghịch ngợm ngoài cái điện thoại nên gợi ý:    

- Gần đây có quán net đấy, ra chơi vài ván đi, lúc nào xong tớ gọi.    

Nhưng cậu lý sự: Nhỡ cậu có việc gì thì sao rồi cậu cứ ngồi lì ra đấy. Một vài ánh mắt tò mò nhìn cậu và tớ -có lẽ họ nghĩ cậu và tớ là "một đôi". Buồn cười quá cậu nhỉ?    

Nếu đọc được bài viết của tớ đăng trên Mực Tím Online thể nào cậu cũng mắng tớ: Thi cử đến nơi rồi, không lo mà học đi, cứ ngồi viết linh ta linh tinh.    

Ừ, đúng là linh ta linh tinh thật nhưng tớ vẫn thích viết vì đằng sau những thứ linh ta linh tinh ấy tớ nhận ra một điều mà cậu chưa bao giờ nói với tớ: Không có gì thay đổi được tình bạn giữa cậu và tớ cả, đúng không?    

Bùi Thu Hoàn

Tham khảo các câu chuyện khác từ Góc tâm hồn - Một góc nhỏ để làm giàu tâm hồn bạn bằng những câu chuyện cảm động và khoảnh khắc ngọt ngào.