08.07.2014 Câu chuyện của tôi

Thỏi sô cô la

Thỏi sô cô la 1

Trong hai mươi sáu tháng kế tiếp, cậu bé liên tục phải ra vào bệnh viện để hóa trị và phẫu thuật. Suốt thời gian đó, cậu đã kết bạn được với nhiều người.

Đó là một cậu bé tám tuổi bị mù vì một khối u khi cậu mới được mười lăm tháng. Trong hai mươi sáu tháng kế tiếp, cậu bé liên tục phải ra vào bệnh viện để hóa trị và phẫu thuật. Suốt thời gian đó, cậu đã kết bạn được với nhiều người.

Mấy tháng sau, cậu bé đến bệnh viện nhiều lần hơn. Mỗi lần đến, cậu đều được mẹ dắt đi tha thẩn khắp các hành lang. Cứ mỗi lần có ai gặp và hỏi thăm, cậu lại trả lời bằng cách thọc tay vào bao đựng kẹo và lấy ra một thỏi sô cô la trao cho người đó.

Hôm ấy, tôi vào phòng thấy cậu bé uốn cong người trên giường, đôi mắt cậu mở to nhưng ánh mắt vô hồn. Cha mẹ cậu đang vuốt ve đầu cậu và thì thầm gì đó. Cậu bé đang hấp hối. Bà mẹ giải thích: "Chúng tôi đang cố nói lời từ biệt với con. Nhưng tôi biết cháu lo lắng cho chúng tôi".

Tôi nhắc cha mẹ cậu bé nhớ lại những ngày chúng tôi thấy cậu phát kẹo trong bệnh viện. Cậu bé đã dùng cử chỉ đơn giản ấy để thể hiện sự quan tâm đến mọi người cậu chưa từng biết hoặc không thể nhìn thấy họ.

Thế nhưng, dù bị mù, cậu vẫn nhìn thấy. Cậu thấy được nhu cầu tiếp xúc của mọi người và cậu đã trao tặng họ điều đó. Sự tiếp xúc đó là món quà thực sự của cậu bé.