08.07.2014 Câu chuyện của tôi

Mùa đông tuổi thơ

Mùa đông tuổi thơ 1

Quê tôi nằm ven bên bờ sông La (Hà Tĩnh) có những cánh đồng, con đê, bãi cỏ… vây quanh xóm làng. Làng tôi sống bằng nghề nông - ngư nghiệp, cuộc sống nơi đây đang còn nghèo khổ. Đứng trên triền đê nhìn vào xóm làng chỉ thấy những ngôi nhà tranh và hàng tre xanh mượt.

Nơi đó tôi được sinh ra và lớn lên. Tuổi thơ đã gắn bó với miền quê nghèo khổ nhưng luôn đầy ắp tình người. Dù còn nhỏ nhưng tôi và bạn bè buổi đến trường, buổi giúp bố mẹ làm đủ việc. Hòan cảnh gia đình khó khăn nhưng ai cũng luôn cố gắng trong học tập.

Giờ đây, bạn bè và tôi ai cũng xa gia đình , tiếp tục việc học ở giảng đường đại học. nhưng trong mỗi chúng tôi không bao giờ quên được những kỷ niệm tuổi thơ bên nhau, nhất là khi mùa đông đến.

Mùa này ở quê tôi lúa đã gặt để lại những cánh đồng chỉ thấy nước, rơm rạ, cỏ và những đám ruộng được người ta cày xới lên để chuẩn bị làm vụ mới. Do làm ruộng nên nhà nào cũng chăn nuôi trâu bò để phục vụ cày kéo.Công việc của chúng tôi đi học về ăn cơm xong, thì cho trâu, bò… ra đồng chăn.

Thật khổ cho những đứa trẻ thôn quê như chúng tôi, áo ấm thì không có mặc. Với cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông, đứng giữa cánh đồng rét run cả người, nhưng chúng tôi đã có "bếp lửa" để chống lại cái lạnh mùa đông. Theo phiên cắt lượt mỗi ngày đi chăn trâu bò là một đứa phải mang lửa ra đồng.

Ngọn lửa đưa từ nhà đi, được kết từ những sợi rơm rạ nhưng cháy rất là lâu. Bếp lửa được nhóm lên trên bờ đê và chúng tôi ngồi vây quanh bên bếp lửa. hơi nóng của lửa đã át đi cái lạnh của mùa đông.

Mang tiếng chăn trâu, bò mà chúng tôi có để ý gì đâu, cứ chiều tối đến là đi tìm trâu bò nhà mình cho về. Nhiều lúc không thấy trâu, bò, do lẫn sang đàn của làng khác, chúng tôi phải chia nhau đi tìm…

Con đê dài và rộng là nơi chúng tôi đùa nghịch, để đến lúc những chiếc áo, quần dính đầy bông cỏ may, ngứa ơi là ngứa nhưng vẫn vui đùa có sợ gì đâu. Khi nào thấm mệt ngồi nghỉ, lúc ấy cả đám gỡ những bông cỏ may ấy ra. Những bếp lửa được nhóm lên và chúng tôi lại thưởng thức tiếp các món nướng nào là cua, sắn, khoai…

Mà khoai, sắn là đi trộm của người ta đó! Nếu bị bắt được là bị đánh, bị la, mà có chừa đâu. Có khi người ta bắt trâu, bò vì đào trộm khoai của họ. Vậy là bố mẹ phải mang đến trả cho người ta mới được dẫn trâu bò về.Tất nhiên cũng bị một tận đòn của bố mẹ thật đau .

Mùa đông lại đến, sống giữa phố thị nhộn nhịp người qua kẻ lại, nhưng mỗi chúng tôi luôn mang trong mình những kỉ niệm về tuổi thơ giữa vùng quê thuần nông nghèo khó. Cái lạnh của mùa đông làm tôi ước được trở về cùng bạn bè ngồi xum vầy bên 'bếp lửa" trên đê, ăn những con cua, củ sắn, khoai nướng dù chưa kịp chín mà đã tranh nhau để rồi miệng đứa nào cũng dính đầy than, bùn….

Tham khảo các câu chuyện khác từ Góc tâm hồn - Một góc nhỏ để làm giàu tâm hồn bạn bằng những câu chuyện cảm động và khoảnh khắc ngọt ngào.