20.05.2014 Câu chuyện của tôi

Rạp xiếc

Rạp xiếc 1

Gia đình này đã để lại trong tôi một ấn tượng vô cùng sâu sắc. Họ có những 8 đứa con, hình như đều dưới 12 tuổi. Trông họ có vẻ là không giàu có gì vì những quần áo họ mặc không đắt tiền nhưng đều rất sạch sẽ. Bọn trẻ thì có vẻ được giáo dục tử tế, chúng xếp hàng thành từng đôi nắm tay nhau đứng ngay đằng sau bố mẹ.

Chúng rất hào hứng nói chuyện với nhau về những anh hề, những con voi và những trò thú vị khác mà chúng sẽ được xem. Nghe chúng nói thì tôi có thể đoán rằng chúng chưa từng bao giờ được đi xem xiếc. Đối với chúng rạp xiếc có lẽ là nơi tuyệt vời nhất.

Những đứa con thì ngoãn ngoãn còn ông bố và bà mẹ thì đang nắm tay nhau tỏ ra rất hạnh phúc. Bà mẹ thỉnh thoảng lại ngước nhìn ông bố như muốn nói: "Anh là một người chồng và người cha thật tuyệt vời." Họ là một gia đình hạnh phúc!

Người bán vé hỏi ông bố là ông ta muốn mua bao nhiêu chiếc vé. Ông trả lời rõ ràng và rất tự hào: "Làm ơn cho tôi 8 vé trẻ em và 2 vé người lớn. Cả gia đình tôi sẽ cùng đi xem xiếc." Người bán vé đọc số tiền họ sẽ phải trả.

Ông bố có vẻ bối rối, đầu ông cúi xuống, đôi môi run run, ông ghé sát lại và hỏi: "Chị vừa nói bao nhiêu ạ?"

Người bán vé đọc lại số tiền.

Người đàn ông không có đủ tiền để trả.

Làm sao ông ấy có thể quay lại nói với bọn trẻ đang chờ đợi một cách háo hức kia rằng bố không có đủ tiền nên không thể cho các con vào rạp xiếc được?

Chứng kiến mọi việc từ đầu, bố tôi đã móc túi ra một từ 20 đô la và giả vờ đánh rơi trên sàn. (Gia đình tôi thì cũng không phải là một gia đình giàu có). Rồi bố tôi cúi xuống, nhặt đồng tiền lên, vỗ vai ông bố và nói: "Anh ơi, đồng tiền này rơi ra từ túi của anh."

Ông bố hiểu ngay việc bố tôi đang làm. Ông không ngửa tay xin của bố thí nhưng rất cảm kích sự giúp đỡ trong hoàn cảnh khó khăn, lúng túng như thế.

Ông nhìn thẳng vào mắt bố tôi, nắm chặt tay bố tôi bằng cả hai tay của mình, đón lấy tờ 20 đô la một cách rất trân trọng và thì thầm khi nước mắt đang lăn dài trên má: "Cảm ơn anh rất nhiều, cảm ơn anh. Điều này thực sự có ý nghĩa với tôi và gia đình tôi."

Tôi và bố quay ra xe và về nhà. Tối hôm đó chúng tôi không đi xem xiếc nữa nhưng không hề cảm thấy nuối tiếc gì cả.

Tham khảo  các câu chuyện khác từ Góc tâm hồn - Một góc nhỏ để làm giàu tâm hồn bạn bằng những câu chuyện cảm động và khoảnh khắc ngọt ngào.