07.05.2014 Câu chuyện của tôi

Áo ấm

Áo ấm 2

Đột nhiên trời trở lạnh, cái lạnh bất ngờ giữa tháng năm. Tôi vừa kết thúc buổi dạy thêm, cố nhấn bàn đạp chạy nhanh về nhà cho ấm. Chợt tôi nhìn thấy một cậu bé mặc chiếc áo ấm rộng thùng thình bước qua cột đèn để sang đường.

Thôi đúng rồi, cái áo ấm, hình như rất giống chiếc áo của tôi. Tôi gọi cậu bé lại rồi hỏi rất nhẹ nhàng: "Em đi đâu một mình vậy, mặc áo của ai mà rộng thế?".

Đứa bé sợ sệt không nói gì, trên tay đang cầm nửa gói mì gói. Chắc là thằng bé đi ăn xin. "Không phải áo của em rồi, vậy là em ăn trộm cái áo này đúng không?".

Thằng bé giật mình lùi lại rồi trả lời lí nhí: "Em không ăn trộm, thấy người ta vứt ở đầu hè, em lạnh quá nên...". Thằng bé chưa trả lời hết câu mà tôi như chết lặng. Tôi chợt nhận ra rằng mình đã quên đi một kỷ niệm, quên đi một tình thương...

Khi còn là sinh viên năm thứ hai, tôi ở trọ trong nhà một bà cụ có con đi làm xa. Bà coi tôi như con cháu, có gì ngon cũng dành cho tôi. Hè năm đó, bố tôi đột ngột mất trong một tai nạn giao thông. Tôi rất buồn và muốn bỏ học về nhà.

Bà đã động viên tôi rất nhiều. Cũng vào một ngày mùa đông giá lạnh, bà mang về cho tôi một cái áo ấm và nói rằng: "Cái áo tuy cũ nhưng bà thấy ấm nên mua về cho cháu".

Lúc đó tôi cảm động lắm, nhưng chưa bao giờ tôi khoác cái áo ấy vì tôi thấy áo đã cũ và lỗi thời lắm rồi. Một năm sau, tôi chuyển đến chỗ trọ mới, nhưng vẫn giữ chiếc áo ấm ấy...

Vừa rồi, trời mưa nhiều, phòng trọ ướt át quá, tôi lấy ngay chiếc áo ấm cũ ngày xưa ra lau phòng mà không hề suy nghĩ rồi vứt ra vỉa hè.

Thằng bé ăn xin khuất bóng, tôi miên man suy nghĩ và trào lên niềm ân hận. Tôi đã không hiểu hết tình thương của bà cụ nơi xóm trọ. Tôi cũng không cảm nhận được sự ấm áp của chiếc áo như đứa trẻ lang thang kia...

Tham khảo  các câu chuyện khác từ Góc tâm hồn - Một góc nhỏ để làm giàu tâm hồn bạn bằng những câu chuyện cảm động và khoảnh khắc ngọt ngào.