17.02.2014 Câu chuyện của tôi

Trên chuyến xe buýt

Trên chuyến xe buýt 2

Trên một chuyến xe buýt đường dài. Tài xế chạy với tốc độ kinh khủng. Lơ xe thỉnh thoảng lại la hét om sòm.


Trong xe buýt...

Chật ních người. Ghế đã có người ngồi hết. Những người đang đứng cố gắng bấu víu chặt vào thanh nắm trên đầu xe. Thi thoảng một người bị bổ nhào về phía trước do tài xế thắng gấp khiến cả bọn cũng muốn chới với theo. Một bà cụ rên hừ hừ, than thở vì không chịu nổi cảnh này. Những người đang được ngồi còn không chịu nổi cảnh ngột ngạt.

Có một cô bé.

Cô bé chừng 15, 16 tuổi. Ăn mặc khá xì tin, tóc buộc cao, đeo ba lô nặng trịch. Cô bé rời khỏi ghế bước đến chỗ bà cụ: "Cụ ơi, để cháu đưa cụ đến chỗ ngồi của cháu nhé!".

Nói rồi, một cách khó nhọc, cô bé dắt bà cụ đến chỗ ngồi của mình. Sau khi bà cụ đã an tọa, cô bé cũng đứng như bao người, nở nụ cười thường trực trên môi.

Vài người thanh niên lầm bầm: "Con nhỏ rõ khờ, tự nhiên chuốc vạ vào thân!"

Vài người trung niên nhìn cô bé trìu mến, tỏ vẻ khen ngợi...

Vài người ngoại quốc bất ngờ trước cảnh này...

Cô bé không nghe, không thấy gì, tai nghe earphone và nhịp theo điệu nhạc...

Một lát sau...

Chừng như thấy quá nhiều người cao tuổi đang đứng, cô bé đâm lo. Nghĩ ngợi một lát, cô bé tiến đến hai người nước ngoài, vận dụng hết vốn tiếng Anh có được để thuyết phục họ nhường chỗ cho những người già...

Sau một lúc, họ hiểu ra, "à" một tiếng, rồi vui vẻ đứng dậy nhường chỗ cho 2 cụ ông cao tuổi...

Vài người thanh niên ban nãy giờ im lặng, xấu hổ, không nói gì...

Vài người trung niên giờ đã lên tiếng khen ngợi: "Tụi nhỏ bây giờ đáng yêu quá!"

Hai người ngoại quốc nói chuyện vui vẻ với cô bé. Thỉnh thoảng cũng hơi mất thăng bằng và chóng mặt, nhưng họ vẫn mỉm cười.

Có một chàng trai...

Dáng vẻ thư sinh, mặt mũi trí thức, trông có vẻ như là sinh viên, con nhà giàu...

Chàng trai đứng từ đầu buổi đến giờ...

Chàng đứng ở đầu cửa xe lên xuống, đối diện với lơ xe. Trong sự hối thúc của người lơ xe, chàng trai nhẹ nhàng đỡ từng người lên xe và đưa từng người xuống xe ở mỗi trạm.

Người lơ xe cười cười: "Trên xe này có 2 đứa dư hơi hết sức!" rồi nhìn bác tài cười hô hô.

Cô bé tiến đến dãy cuối, nơi có 4 cậu ấm cô chiêu, ăn mặc loè loẹt, trò chuyện ồn ào rôm rả suốt buổi.

"Các bạn nên nhường chỗ cho những bác đang đứng trên kia"- nói xong, cô bé mỉm cười.

"Trông bạn cũng dễ thương đấy, nhưng nói chuyện nghe thương hông dễ chút nào à! Tui có quen biết gì họ đâu mà nhường? Với lại tui ngồi từ đầu chuyến đến giờ, mắc mớ gì bắt tui đứng lên?"- một cậu tóc vàng, miệng nhai chew gum, lên tiếng.

"Tụi tôi chỉ cần học lý thuyết trên trường là đủ, thật đáng khen khi bạn còn dành thời gian để thực hành những bài học đạo đức vô ích ấy!"- cô bạn tóc duỗi trề môi.

Cả bọn cười ầm...Cô bé đứng như chôn chân dưới đất.

Mọi người ngồi trên xe búyt đều hướng về phía họ. Nụ cười vụt tắt.

Những người thanh niên khi nãy vui vẻ đứng lên, nói với cô bé: "Để anh chị đứng cũng được, em lên đi, đứng mãi, một lát thắng gấp là mệt đó".

Cô bé mỉm cười, bước lên phía trước. Mồ hôi lấm tấm trên trán.

Chàng trai đưa từng người trung niên đến những chỗ được nhường.

Cô bé và chàng trai nhìn nhau mỉm cười. Nụ cười lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Giờ đây, trên xe buýt, những người được ngồi là những cụ già, người trung niên và nhóm bốn học sinh kia...

Những người đứng là cô bé, 2 người ngoại quốc, chàng trai và những thanh niên khỏe mạnh...

Những người già tấm tắc: "Con bé lễ phép ghê, còn thằng nhỏ, tốt bụng thật", rồi nhìn cả hai, mỉm cười...

Ghế trống được hai chỗ, cô bé nhất quyết không ngồi mà nhường cho những thanh niên: "Mấy anh chị nãy giờ mệt rồi, nghỉ đi, em còn khỏe lắm, đứng mãi cũng được". Cô bé lại cũng cười...

Thế rồi ghế cũng trống một chỗ, chàng trai nhường cho cô bé. Cô bé chưa kịp ngồi thì đã đến lúc phải rời xe búyt.

Quay lại nhìn cả xe búyt một cách vui vẻ, cô bé bước xuống, dưới sự giúp đỡ của chàng trai.

Mọi người nhìn theo, trầm trồ lần nữa: "Con bé ở đâu mà lại ngoan thế nhỉ? Tụi nhỏ bây giờ công nhận giỏi quá!"

Nhóm bốn cậu ấm cô chiêu đỏ mặt vì ngượng, lẹ làng xuống xe búyt trong cái nhìn sắc lạnh của mọi người.

Lơ xe nãy la hét ỏm tỏi, thì giờ lặng im, suy nghĩ điều gì đó...

Bác tài lái xe chậm lại...

Chàng trai ngồi xuống chiếc ghế, thỉnh thoảng vẫn đứng lên giúp mọi người xuống xe...

Chiếc xe búyt giờ chỉ còn là chấm nhỏ.

Bước được vài bước, cô bé ngã khụy xuống. Vì tê chân. Vì mệt mỏi.

Chỉnh lại cái kẹp nơ màu hồng trên đầu, cô bé đứng dậy bước tiếp. Trên môi vẫn nở một nụ cười...

Tham khảo  các câu chuyện khác từ Góc tâm hồn - Một góc nhỏ để làm giàu tâm hồn bạn bằng những câu chuyện cảm động và khoảnh khắc ngọt ngào.