26.02.2014 Câu chuyện của tôi

Con cảm ơn mẹ

Con cảm ơn mẹ 2

Trời lại mưa. "Ôi, đường phố Sài Gòn lại được một phen ngập nước nữa đây!", tôi tự nhủ. Đang cảm thấy mệt mỏi vì phải lội nước về nhà, bất chợt một hình ảnh làm tôi thấy ấm lòng…


Cách tôi không xa là hình ảnh một cậu bé tiểu học vai đeo cặp, chân mang giày bata trắng. Trên nét mặt cậu hình như lộ vẻ lo lắng vì trên đường lúc dó khá đông xe mà nước thì lại ngập rất cao.

Bên cạnh cậu là một người phụ nữ đang cố đẩy chiếc xe bị chết máy. Tôi đoán người phụ nữ này là mẹ cậu bé. Điều làm tôi suy ngẫm là trong lúc đẩy chiếc xe, trên khuôn mặt bà ấy, ngoài những giọt nước thì điều dễ nhận thấy nhất chính là nụ cười.

Bà ấy mỉm cười và trò chuyện một cách nhẹ nhàng với cậu bé đang ngồi trên xe: "Không sao đâu con. Mẹ sẽ giúp con vượt qua khó khăn này nhé."

Thế đấy, là mẹ thì ai cũng thương con mình, chỉ có điều cách thể hiện tình thương bằng cách này hay cách khác, để con mình nhận ra hoặc cố giấu đi. Nhưng tôi biết chắc một điều rằng khi làm bất việc gì cho con thì điều làm họ băn khoăn nhất vẫn là: "Liệu đây có thật sự là điều tốt nhất dành cho con mình chưa?".

Nếu chưa, họ luôn tìm mọi biện pháp tốt nhất dành cho những đứa con của họ. Cũng có lẽ vì thế mà đôi khi chúng ta lại có cảm giác bị ép buộc, không được làm những điều mình thích, và thế là chúng ta "nổi lọan".

Nhưng rồi cuối cùng khi nhìn những giọt nước mắt của mẹ rơi xuống vì ta, ta mới nhận ra nhiều điều và thấy thương mẹ biết bao nhiêu.

Tôi nói những điều này là vì tôi đã từng làm mẹ tôi khóc để sau đó tôi mới nhận ra điều này, và tôi cũng biết suy cho cùng tất cả những việc làm đó điều xuất phát từ một thứ: tình yêu dành cho con. Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ đã cho con tất cả.

Mẹ cho con quá khứ, cho con hiện tại và cả tương lai nữa. Con sẽ không phải lo ngại hay sợ sệt bất cứ điều gì vì con biết mẹ luôn dõi theo con trong suốt những chặng đường con đi.

Con yêu mẹ.