22.01.2014 Câu chuyện của tôi

Nước mắt

Nước mắt 2

Hồi nhỏ xíu, tui có hai nhỏ bạn. Các chị lớn thường cắc cớ hỏi tui là trong hai nhỏ bạn, tui mến ai hơn. Tui thẫn mặt ra, nghĩ hoài. Nhỏ Ngọc Anh con bác chủ tiệm sách. Nó trắng trẻo, quần áo tóc tai thơm nức, tính tình  yếu mềm, rất hay mủi lòng nên khóc suốt.


Khi thì vì tội nghiệp con chó con ăn nhằm xương đau bụng chết. Khi là thương cảm con gà gô bị xe đạp cán gãy chân… Còn nhỏ Hoàng nhà bán khoai hấp thì tính tình có phần còn bặm trợn hơn cả tui.

Cứ nhìn cái trán dô của nó thì rõ. Có lần, để bênh tui, Hoàng đập lộn thực sự với hai thằng đầu bò. Mà tin nổi không, cuối cùng phần thắng thuộc về nhỏ Hoàng nữ nhi đấy nhá.

Thỉnh thoảng có hát cải lương hay diễn kịch nói trên nhà văn hoá quận, không có tiền mua vé, cả ba đứa rủ nhau đi coi cọp. Nhỏ Hoàng chen bật đám trẻ, mở đường cho tui và Ngọc Anh chạy vào.

Tới những đoạn bi thương, diễn viên khóc than hay nức nở thở hắt ra sắp chết, Ngọc Anh khóc mướt. Nhỏ Hoàng thì chỉ chờ coi những đoạn tấu hài, thích thú cười to, chìa hết cả hàm răng ra ngoài. Vì thế, một cách tự nhiên, tui có thiện cảm với Ngọc Anh hơn. Hơn một tí teo thôi.

Ngọc Anh rất thích chơi trò nội trợ. Khi nhỏ "nấu nướng", tất cả những món nhỏ chế biến từ bánh mì, cơm nguội và cả… cỏ dại, tui và Hoàng đều ráng ăn bằng hết. Một bữa, chén xong xuôi tô hủ tíu bằng lá cây xắt nhỏ, bỗng dưng tui lăn quay ra đất vì bụng đau quặn.

Nhỏ Hoàng tưởng tui đóng kịch, toét miệng cười. Còn Ngọc Anh cúi xuống, ánh mắt lo âu. Đau không chịu nổi nữa, tui rống lên. Lúc này thì Ngọc Anh hoảng hồn. Nó khóc oà. Nhỏ Hoàng vẫn ngờ vực: "Mày đau thiệt hay giỡn chơi đó?"

Tui bỗng ghét nhỏ bạn quá chừng. Tui chết tới nơi mà nó còn cười nhạo cho được. Tui lịm đi. Mở mắt ra, tui thấy mình nằm trong trạm y tế, đã được súc ruột và chích thuốc. Mấy bữa sau đó, chẳng thấy mặt nhỏ Hoàng đâu. Chắc nó bận canh nồi khoai hấp. Chỉ có Ngọc Anh chạy sang hỏi han tui đau bịnh ra sao. Giọng nó dịu dàng, dễ thương làm sao.

Một buổi chiều, tui và hai nhỏ bạn thân đi học về, bỗng có đám trẻ con tụ tập đông đen. Nhỏ Hoàng lách vô coi. Một thằng nhỏ nằm vật trên vỉa hè, sủi đầy bọt mép. Tay nó còn nắm xấp vé số. Mấy đứa học trò nhốn nháo, hoảng hốt.

Nhỏ Hoàng chạy vù đi, lát sau quay lại với một miếng chanh. Nó vắt nước vô miệng thằng nhỏ động kinh. Chừng vài phút, thằng nhỏ lồm cồm ngồi dậy, nhìn ngơ ngáo nắm vé số nhàu nát. Có lẽ chẳng ai chịu mua những tờ vé nhàu nát như thế!

Nhỏ Hoàng móc hết tiền trong túi áo, mua giùm thằng nhỏ hai tờ vé số. Mấy đứa đứng quanh cũng lác đác làm theo. Ngọc Anh đứng im. Tui chờ nhỏ bạn thân mở túi ra, tui sẽ làm theo. Nhưng nó chỉ than với tui rằng nhìn thằng nhỏ kia tội nghiệp quá!

Giờ đây tui thường tự hỏi điều gì là quan trọng hơn. Lời nói thương cảm, những giọt nước mắt, hay chỉ một hành động ra tay giúp đỡ thật đơn giản? Tui quý cả hai cô bạn. Nhưng ở một lẽ nào đó, tôi thường nghĩ nhiều về Hoàng.

Có lần, chợt nhớ kỷ niệm đau bụng súc ruột, tui hỏi có phải Hoàng đã đưa tui vô trạm y tế. Con nhỏ cười mủm mỉm, chẳng nói gì, khuỷu tay hích tui một phát. Cử chỉ thô tháp mà sao tui thấy thiệt dễ thương.

Tham khảo  các bải khác từ Góc tâm hồn - Một góc nhỏ để làm giàu tâm hồn bạn bằng những câu chuyện cảm động và khoảnh khắc ngọt ngào.