08.01.2014 Câu chuyện của tôi

Giọt nước cuối cùng!

Giọt nước cuối cùng!2

Cuộc sống trớ trêu khi tôi yếu đuối trong tình cảm, để giờ đây tôi đang ngậm nhấm nỗi đau âm ỉ, chưa biết bao giờ mới nguôi ngoai.

Tôi sinh ra trong một gia đình gia giáo, học thức và có lẽ vì là con gái út nên được bố mẹ rất yêu thương. Do vậy, tôi có chút gì đó kiêu hãnh, mỏng manh như chiếc bình pha lê dễ vỡ.

Trải qua một mối tình sinh viên ngắn ngủi, tôi tốt nghiệp và đi làm. Chính tại đây, tôi đã gặp anh... Không biết anh yêu tôi tự lúc nào, hai chúng tôi đến với nhau tự bao giờ, chỉ biết cả hai như hai con thiêu
thân lao vào nhau, mặc dù tôi biết anh đã có gia đình.

Anh nói với tôi anh không hạnh phúc, anh hứa hẹn sẽ cố gắng hết sức để chúng tôi có thể đến với nhau. Tôi biết yêu anh và chấp nhận tình cảm của anh là tôi đã sai về mặt pháp lý và đạo đức, nhưng thật sự lý trí đã không thắng nổi lý lẽ của con tim.

Không biết vì quá ngây thơ, ngu dại hay vì mù quáng trong tình yêu, tôi đã tin anh hết lần này đến lần khác. Tôi luôn tin một cuộc hôn nhân không còn tình yêu sẽ khó có thể tồn tại, và chính anh cũng khẳng định mình không hạnh phúc.

Tôi tin như thế cho đến ngày anh cay đắng nói với tôi: "Anh không thể... và anh thật sự thấy ghê sợ em!". Anh nghi ngờ tôi đã gọi điện cho vợ anh. Và không cần biết thực hư như thế nào, anh dần lánh xa tôi.

Tôi đau đớn biết chừng nào, tôi cay đắng mà không dám khóc. Tôi thật sự không làm điều đó. Ngược lại, anh chỉ biết chạy trốn tôi, bảo vệ cho bản thân, cho gia đình anh.

Chúng tôi chia tay, nhưng rồi sau đó anh lại chủ động tìm đến tôi. Gặp anh, tôi không kìm được lòng mình... và thế là chúng tôi lại tiếp tục mối quan hệ vụng trộm đó. Đơn giản vì tôi yêu anh và tin vào tình yêu anh dành trọn cho mình, với gia đình anh chỉ còn lại hai chữ "trách nhiệm"!

Tôi chấp nhận tất cả, một tình yêu không có kết quả, một tình cảm không mang lại danh phận để được sánh bước bên người mình yêu thương... Không gì đau đớn hơn. Nhiều đêm ngủ, nước mắt tôi lăn dài trên má...

Một lần nữa, gia đình anh có chuyện, anh lại tiếp tục đổ dồn mọi tội lỗi xuống đầu tôi. Tôi tự hỏi tôi đã làm gì sai? Khi nghe những lời lẽ cay đắng từ phía anh, tôi đau đớn đến không còn giọt nước mắt nào để
khóc. Anh không hề tin tưởng tôi, anh không dám chịu trách nhiệm với hành động của mình!

Đến bây giờ, tôi mới nhận ra rằng anh chỉ là một kẻ tầm thường, anh ích kỷ và chỉ sống cho bản thân. Anh không còn xứng đáng với tình yêu của tôi. Nhưng tôi vẫn không hiểu vì sao tôi đã yêu anh...