15.11.2013 Câu chuyện của tôi

Lòng kiên định

Lòng kiên định 2

Vào năm 1883, một kỹ sư rất sáng tạo tên là  John Roebling có ý tưởng xây một cây cầu hùng vĩ nối New York với Long Island.


Tuy nhiên, các chuyên gia trong ngành xây dựng trên khắp thế giới cho rằng điều này là không thể thực hiện được, không khả thi, chưa ai làm được từ trước tới nay. Họ đề nghị Roebling hãy quên ý tưởng này đi.

Còn về phía Roebling, mặc dù đã nghe tất cả những ý kiến đó nhưng ông không thể nào quên được hình ảnh một cây cầu như thế. Lúc nào ông cũng trăn trở về nó và từ tận sâu thẳm trái tim ông biết rằng điều này hoàn toàn có thể thực hiện được. Ông biết mình phải tiếp tục chia sẻ ý tưởng này với một ai đó. Sau nhiều cuộc trò chuyện và bàn luận, ông cố gắng thuyết phục con trai mình là Washington, một chàng kỹ sư tương lai rằng hoàn toàn có thể xây dựng được cây cầu.

Trong giai đoạn bắt đầu, hai cha con ngồi làm việc với nhau để chỉ ra những điều cho thấy rằng cây cầu có thể được hoàn thành và những khó khăn cũng như cách giải quyết những khó khăn đó. Với một sự say mê và háo hức, họ thuê ngay một đội thợ và bắt đầu công cuộc xây dựng chiếc cầu mơ ước.

Dự án bắt đầu rất tốt nhưng mới thi công được vài tháng thì một tai nạn nghiêm trọng đã cướp đi mạng sống của John Roebling. Còn Washington thì bị thương và ảnh hưởng não khiến anh không thể đi lại, nói chuyện, thậm chí cử động.

"Chúng ta đã bảo họ rồi mà."

"Đúng là những kẻ điên rồ và những giấc mơ điên rồ."

"Chỉ có kẻ ngốc mới đi theo đuổi những điều mơ hồ như vậy."

Ai cũng đưa ra những lời chê bai về việc làm của họ và cho rằng dự án này nên ngừng lại vì chỉ có Roeblings mới biết được cây cầu này sẽ xây dựng như thế nào. Còn Washington, mặc dù bị tàn tật nhưng anh vẫn không nản chí và luôn nung nấu một khát khao là hoàn thành được cây cầu. Trí óc của anh vẫn hoàn toàn minh mẫn.

Nằm trên một chiếc giường trong bệnh viện, anh nhìn thấy những tia sáng xuyên qua cửa sổ và những cơn gió nhè nhẹ thổi bay những chiếc rèm màu trắng và anh cũng nhìn thấy bầu trời xanh và những ngọn cây cao vút ngoài kia.

Dường như đó là lời nhắn nhủ với anh rằng đừng bao giờ bỏ cuộc. Đột nhiên một ý tưởng lóe lên trong đầu anh. Tất cả những gì anh có thể làm là cử động một ngón tay của mình, anh quyết định sẽ tận dụng khả năng duy nhất này. Chỉ bằng cách cửa động ngón tay đó, anh đã tạo ra một loại mật mã để giao tiếp với vợ mình.

Anh dùng ngón tay đó để chạm vào cánh tay của vợ và "nói" với cô rằng anh muốn cô gọi các kỹ sư khác lại. Rồi thông qua vợ anh nói với các kỹ sư những việc họ cần làm. Điều này nghe có vẻ ngốc nghếch nhưng nhờ đó mà dự án lại tiếp tục được thực hiện.

Cứ như thế, trong 13 năm Washington giao tiếp với vợ và mọi người qua ngón tay của mình và cây cầu cuối cùng cũng được hoàn thành. Ngày nay cây cầu Brooklyn Bridge đứng hiên ngang như khẳng định chiến thắng của tinh thần bất khuất và lòng kiên định của một người đàn ông. Đó cũng chính là sự tôn vinh những người kỹ sư, công nhân đã hết lòng chung
thành với người đã từng bị nửa thế giới coi là điên rồ. Và đó cũng là đài kỷ niệm lớn nhất chứng tỏ tình yêu và sự hi sinh của vợ anh, người đã ròng rã suốt 13 năm trời giải mã cho chồng.

Có lẽ đây là một ví dụ điển hình về tinh thần không bao giờ lùi bước vượt qua mọi khó khăn, tật nguyền trên cơ thể để đạt được những điều dường như không thể. Và chúng ta hiểu ra một điều rằng: "Những ước mơ xa vời nhất cũng có thể trở thành hiện thực nhờ vào lòng quyết tâm và sự kiên định."