01.11.2013 Câu chuyện của tôi

Cho đi tất cả

Cho đi tất cả 1

Con gái cưng" . Tôi vừa nói vừa ôm lấy đứa con gái bảy tuổi và siết chặt ngay khi nó xuống khỏi xe. "Hôm nay thế nào con?".


"Dạ, không tốt lắm" - con gái tôi trả lời, vẻ mặt rầu rĩ. "Tất cả các bạn đều có tranh gắn trên bảng, ngoại trừ con". Hai vai nó xệ xuống và cái cằm bắt đầu rung lên.

Hít thật sâu, tôi nói: "Con yêu, mẹ xin lỗi. Nhưng mẹ chắc là hôm nay trong trường đã có chuyện gì đó vui, đúng không? Điều hay nhất con làm được hôm nay là gì nào?". Con bé tỏ vẻ suy nghĩ lung lắm. Nó đã không còn khóc nữa.

Cuối cùng, mặt nó sáng lên và nói: "Con đã đưa con thỏ bông cho một bạn vì bạn ấy bị ngã và đầu gối chảy máu. Cô giáo nói cô tự hào vì con"...

Hôm sau, chúng tôi cùng đọc bản tin thời tiết trên báo. Trong khi tôi đang cố giúp con gái phát âm những từ khó, con bé đã chộp lấy tờ báo và hét lên: "Mẹ! Mẹ! Vì sao bà này khóc hả mẹ? Bà ấy vừa ôm hai con mèo con vừa khóc. Vì sao vậy?".

"Để mẹ đọc xem" - tôi nói, hy vọng tìm được câu trả lời. "Người ta viết nhà bà ấy cháy rụi khi bị sét đánh trúng". Tôi đọc tiếp, câu chuyện thực sự gây xúc động. Người phụ nữ tội nghiệp đã mất mọi thứ, kể cả con chó cưng, mà bà lại không có bảo hiểm.

Sáng hôm sau, vừa ra khỏi cửa, con gái tôi bất chợt quay lại. "Khoan đã, con phải lấy một thứ rất cần". Lúc con bé đi ra, tôi thấy nó cầm trên tay cái hộp hình trái tim và tấm thiệp tự làm.

Trên thiệp, con bé vẽ hình cầu vồng, ông mặt trời cười, hai con mèo con. Bên dưới là những dòng chữ viết nắn nót nhưng còn sai chính tả: "Thưa bà, số tiền tiết kiệm này cháu gửi tặng bà. Cháu cầu nguyện cho bà. Cháu thương bà". Trong hộp là một số tiền rất nhỏ gồm toàn những đồng xu.