02.10.2013 Câu chuyện của tôi

Kỳ quan màu đỏ

Kỳ quan màu đỏ 2

Nhưng tôi biết, điều tuyệt vời nhất sau rắc rối kỳ-quan-màu-đỏ, là tôi có thêm một cậu bạn thân, rất thân.

 

Tôi đỗ vào lớp sáu, bố mẹ dốc hết tiền mua tặng tôi chiếc xe đạp mi-ni màu đỏ. Lúc ấy, đứa nhóc nào có xe riêng? Đứa nào oai nhất thì mượn được người lớn chiếc xe đạp cao lênh khênh, vừa đi vừa ngã oanh oách, được vài ngày thì quay trở lại… đi bộ.

Thế nên chiếc xe mi-ni chính là một kỳ quan. Mặc dù cái kỳ quan màu đỏ này có vài vết xước ở sườn, ba chiếc nan hoa bị vênh cong, mặt yên hơi sờn rách, nhưng tôi vẫn hết sức tự hào.

Một ban mai kia, chiếc xe của tôi biến mất. Kẻ trộm đã bẻ khóa nhà, dắt cái kỳ quan màu đỏ đi êm ru trong đêm. Không thể tả xiết sự hoảng hốt của tôi. Cho rằng chỉ là một trò đùa nghịch của ai đó, tôi ngồi im trước cửa, căng thẳng chờ đợi.

Bố mẹ luân phiên chở tôi đến trường. Trên đường, cứ thấy bóng xe màu đỏ là tôi đứng hẳn lên yên sau để dõi theo, vài lần suýt ngã. Mẹ thương lắm: "Đừng tiếc quá con ạ, chỉ là một cái xe thôi!" Tôi gật đầu, quay đi, bỗng dưng khóc òa lên.

Bố mẹ nhận thêm việc về làm, từ may màn gia công, đánh máy, đóng bìa sách... Tôi biết bố mẹ đang nghĩ đến chiếc xe khác cho tôi. Dần dần các bạn đều có xe đi học. Chỉ có tôi và thằng Dũng là vẫn đi bộ hay bám càng bố mẹ thôi.

Đúng nửa năm sau, tôi có một chiếc xe. Giống hệt chiếc xe cũ, nhưng màu xanh và mới tinh, đạp nhẹ như ru. Thế mà tôi chẳng hứng thú gì. Sáng Thứ hai, tôi cưỡi chiếc xe đi học.

Đến cổng trường, bỗng dưng mắt tôi hoa lên. Dũng cũng đi xe mới. Nhưng bàng hoàng nhất, đó chính là chiếc xe đạp mi-ni, kỳ-quan-màu-đỏ-bị-đánh-cắp của tôi.

Tôi buông ngã chiếc xe màu xanh, như một mũi tên, lao thẳng về phía Dũng, hét lên: "Trả xe đây!" Cuộc giằng co bất phân thắng bại cho đến khi thầy giám thị dắt cả hai đứa và hai chiếc xe vào văn phòng.

Chỉ liếc nhìn cái kỳ quan màu đỏ quá sức tàn tạ, tôi không thể kìm được cơn nức nở. Còn Dũng, hoàn toàn không hiểu gì, cũng ngồi lặng đi, thất thần. Chỉ có hai chiếc xe giống hệt nhau, chỉ khác màu, đứng cạnh nhau dưới một gốc cây trong sân trường đầy nắng.

Được cho về lớp, giờ ra chơi, tôi đến "trao đổi và đàm phán" với Dũng. Khi biết lai lịch chiếc xe đỏ, tới lượt cậu ra rơm rớm: "Tớ không ăn cắp xe đâu. Chắc tại nhà tớ đã mua nhầm xe ăn trộm mà!"

Mủi lòng quá chừng, tôi bảo: "Vậy thế này nhé, mình sẽ lấy lại cái xe đỏ. Còn bạn dùng chiếc xe xanh của mình. Chịu không?"

Tan học, tôi đạp xe như bay về nhà khoe bố mẹ. Thế nhưng, mẹ bỗng quát ầm lên. Bố vội vã dẫn tôi đi tìm nhà Dũng. Chưa ra đến đầu ngõ, đã thấy cậu ta đi cùng bố đến tìm nhà tôi, dắt theo chiếc xe xanh.

Bao nhiêu là phân bua giữa hai ông bố, cuối cùng quyết định là: "Thôi, chuyện đã rồi. Chỉ cần xe ai nấy đi. Thế nhé!"

Từ đó, tôi với Dũng chơi chung. Tôi vẫn cứ mê chiếc xe đỏ thân yêu. Khi nào gần về nhà, tôi mới đi xe xanh. Hệt như tôi có hai chiếc xe. Nhưng tôi biết, điều tuyệt vời nhất sau rắc rối kỳ-quan-màu-đỏ, là tôi có thêm một cậu bạn thân, rất thân.