24.09.2013 Câu chuyện của tôi

Với con, thầy cô thật vĩ đại

Với con,2

Biết bao nhiêu kỷ niệm sao con nói hết thành lời. Từ một cô bé nhút nhát, yếu đuối ngày xưa, giờ con đã trở nên năng động, mạnh dạn hơn rất nhiều. Tóc thầy đã bạc hơn, dáng cô như gầy đi. Con biết chẳng bao giờ thầy cô yên lòng được khi chúng con chưa thành công.


Lúc còn bé, con vốn rất nhiều chuyện và hay thắc mắc vô cớ. Hầu như có chuyện gì xảy ra con cũng đều đặt câu hỏi: "Có thật thế không?". Tới ngày 20/11, thấy mọi người ca ngợi rất nhiều về các thầy các cô, con cũng tự hỏi sao ngày thường thì ít nghe mà hôm nay mọi người viết nhiều bài văn bài thơ về thầy cô hay và cảm động đến thế?!

Rồi con đi học, một chân trời mới mở ra trước mắt. Con học được rất nhiều điều hay lẽ phải. Chợt nhận ra thắc mắc ngày bé thơ thật là kỳ cục vì quả thực để bày tỏ tấm lòng bao la của thầy cô, không một bài văn bài thơ nào có thể diễn tả hết được.

Không chỉ truyền dạy kiến thức văn hoá, thầy cô còn cho con bài học làm người sâu sắc, để giờ đây mãi khắc sâu trong con bao kỷ niệm, làm hành trang cho con vững bước vào đời.

Đó là khi con học lớp 1, không ai có thể tin rằng tuần học đầu tiên con không thể viết nổi một chữ lên bảng. Cả lớp giơ bảng lên, mình con ngồi vậy. Cô đã ân cần, miệt mài cầm tay con tập luyện.

Đó là khi con học lớp 9. Năm ấy trường mình tổ chức cắm trại mừng ngày 26/3. Cô chủ nhiệm bận công tác nên nhà trường không cho lớp con cắm trại. Chúng con đã tha thiết xin nhà trường đồng ý và thầy được phân về phụ trách lớp con. Con còn nhớ thầy đã thức trắng một đêm để cắt dòng chữ "Lớp 9E" bằng giấy đề-can to tướng.

Con lên cấp 3. Cũng chính tại nơi đây con lớn khôn hơn nhưng cũng có biết bao va vấp của tuổi mới lớn và nếu không có những lời khuyên, lời động viên ân cần của thầy cô, con sẽ không thể vững vàng như ngày hôm nay.

Đó là khi con học lớp 10, cùng một lúc kết quả học tập, gia đình và bạn bè đem lại cho con những điều tồi tệ nhất. Con đã khóc rất nhiều, càng không muốn về nhà bởi những tháng ngày này gia đình con không hạnh phúc, tổ ấm con yêu thương, tự hào giờ trở thành nỗi buồn, nỗi sợ hãi. Thầy đã động viên an ủi con rất nhiều.

Đó là khi người chú thân yêu của con vĩnh viễn ra đi vì một tai nạn bất ngờ, con đã ngất đi vì đau đớn. Thầy đã nắm tay con động viên. Cũng chính thầy là người luôn thẳng thắn mắng con khi con mắc lỗi. Thầy còn dạy cho con bao kỹ năng cần thiết của một cán bộ Đoàn.

Đó là khi Đoàn trường mình đi tình nguyện ở bản Rào Con. Thầy đã giúp con rất nhiều về định hướng nghề nghiệp cho tương lai. Thầy còn tâm sự những khó khăn trăn trở của những nhà giáo, trăn trở về môn Toán trường mình.

Con rất hạnh phúc vì khoảng cách thầy trò giờ đây không chỉ là thầy và trò mà thầy giống như người anh của con vậy. Con càng hiểu hơn nỗi niềm thầy gửi gắm khi nói với con những lời tâm huyết đó bởi đó cũng là lần cuối con gặp thầy - thầy đã chuyển về công tác ở trường số 3.

Biết bao nhiêu kỷ niệm sao con nói hết thành lời. Từ một cô bé nhút nhát, yếu đuối ngày xưa, giờ con đã trở nên năng động, mạnh dạn hơn rất nhiều. Tóc thầy đã bạc hơn, dáng cô như gầy đi. Con nhất định sẽ nỗ lực cố gắng để vui lòng thầy cô, để những năm tháng chèo đò miệt mài của thầy cô nở những bông hoa thơm.


Mùa đông sắp về, những cơn gió, những giọt mưa… Thời gian cứ vô tình trôi mãi. Con cầu chúc cô thầy luôn khoẻ mạnh. Chúng con sẽ thắp lên những ngọn lửa hồng cho mùa đông ấm áp hơn bởi tấm lòng chân thành của mình và bởi ngọn lửa tình yêu cô thầy dành cho không lúc nào tắt trong con.