23.09.2013 Câu chuyện của tôi

Thư gửi ấy ở phương xa...

Thư gửi ấy 2

Giao thừa nhớ online cho tớ nhìn thấy cái mặt... đáng ghét qua webcam nhé... Tớ sẽ chờ, ấy ạ, tớ sẽ chờ…


Hà Nội rùng mình trong cái lạnh, riêng tớ cảm thấy lạnh hơn mọi người nữa, vì mùa đông này tớ không có ấy ở bên...

Một năm nữa lại sắp qua đi. Năm nay đón Tết xa nhà, ấy có buồn không?

Hà Nội một ngày mưa...

Còn nhớ những ngày này năm ngoái, tụi mình còn đạp xe lòng vòng phố cổ, trời thì lạnh mà tớ còn bắt ấy ăn kem, vừa ăn vừa run lập cập, rồi hai đứa còn gặm chung một bắp ngô nướng nóng giòn...

Hôm qua tớ cũng đạp xe lên phố cổ, co ro trong cái lạnh, tớ cũng ăn kem, rồi ăn ngô nướng nữa... nhưng chỉ khác là tớ không có ấy ở bên...

Tớ vừa nhận được mail của ấy, nói Matxcova ngập tràn trong tuyết, tuyết mênh mông phủ trắng cả đất trời. Ấy đang ở nhà ôn thi, nhưng mà học hành không nổi, vì ấy thấy nhớ nhà, nhớ Việt Nam và nhớ cô bạn... đáng ghét của ấy...

Tớ đọc những dòng thư mà thấy mắt chợt cay cay... Ấy à, ấy đừng giận tớ nhé, trước khi ấy đi, tớ đã hứa với ấy là không khóc nhè nữa, nhưng tớ không làm được... Vì tớ nhớ ấy lắm, tớ không thế ngăn trái tim mình khỏi thổn thức mỗi khi nghĩ về những kỷ niệm của hai đứa mình...

Một năm mới lại sắp đến, Tết dương lịch đã qua, và sau đó là cái Tết cổ truyền... Ấy bảo ấy nhớ lắm hoa đào, nhớ cả bánh chưng - món khoái khẩu của cả hai đứa mình... Ừ, nhắc đến bánh chưng mới nhớ, ấy còn nhớ Tết năm ngoái, hai đứa mình ăn bánh chưng cả ba ngày không, sau đó thì lũ đèn pin tha hồ làm loạn...

Tết Nguyên đán ở Mat, ấy có bánh chưng không? Hình như là ở chợ của người Việt có bán, nhưng giá mắc lắm hả?

Tết này tớ sẽ đi du xuân với tụi bạn, nhưng tớ sẽ luôn cảm thấy trống trải, vì chiếc xe đạp mọi khi có hai người cùng đạp nay sẽ vắng đi một người... Nhưng ấy yên tâm, tớ nhất định sẽ ghé qua nhà ấy, chăm sóc mấy cây xương rồng ở bàn học của ấy.

Tớ sẽ ở lại ăn cơm với hai bác và nói chuyện về ấy, cho hai bác vơi bớt nỗi nhớ ấy... Ấy biết không, nhà của ấy cũng đã trở thành ngôi nhà thứ hai của tớ. Hai bác coi tớ như con và tớ cũng coi bố mẹ ấy như bố mẹ mình...

Tớ nhớ ấy cồn cào, nhưng tớ biết tớ không thể gặp ấy được. Ấy hãy giữ gìn sức khoẻ ấy nhé. Ra ngoài thì phải mặc ấm vào, họng của ấy yếu lắm đấy, nhiễm lạnh là sẽ bị ho ngay...

Giao thừa nhớ online cho tớ nhìn thấy cái mặt... đáng ghét qua webcam nhé... Tớ sẽ chờ, ấy ạ, tớ sẽ chờ....

Cô bạn đáng ghét của ấy!