20.09.2013 Câu chuyện của tôi

Mùa hè, Làm việc có ích

Mùa hè - Làm 2

Có thể nói mùa hè là mùa của sự nghỉ ngơi và giải trí. Nhưng có ai ngờ rằng mùa hè lại trôi nhanh quá khiến cho tôi lại cứ nghĩ đó chỉ giấc mơ của ngày hôm qua vậy? Nếu như được nói ý nghĩa của mùa hè thì tôi chỉ có một câu nói ngắn gọn " Mùa hè có phải là mùa của sự ra đi và không bao giờ ngoảnh đầu lại".



Đúng như những gì mà chúng ta thường gặp và có lẽ trong số chúng ta ai ai cũng có những dự định cho riêng mình về mùa hè có phải không? Bạn có nghĩ rằng mùa hè mà bạn trải qua có thực sự giúp bạn luyến tiếc và muốn mùa hè của bạn cứ dài dài chứ không phải ngắn ngủi như thế không?

Đối với tôi, mùa hè nào cũng thế, chỉ có khoảng trống giữa một mình với một bóng mà thôi nhưng trái lại với những mùa hè trước thì mùa hè năm nay làm cho tôi cảm thấy ấn tượng và có ý nghĩa nhất. Có lẽ câu chuyện mùa hè năm nay của tôi sẽ giúp các bạn nghĩ lại rằng: Một miếng khi đói bằng một gói khi no.

Đất nước Việt Nam chúng ta có dáng hình chữ S trông thật mảnh mai đứng giữa cả thế giới và con người Việt Nam lúc nào cũng chân thực, giàu tình cảm mến khách đặc biệt là giàu lòng nhân ái.

Bạn hãy tưởng tượng: bạn đang đi thẳng một con đường mà con đường đó chỉ có mỗi mình bạn đi mà thôi. Thậm chí bạn không nghĩ rằng " cuộc sống tương lai của mình sẽ đi về đâu?"
Đó là những gì mà tôi muốn nói đến các bạn về hình ảnh một đứa bé.

Thoáng nhìn nó qua cái cây bên đường lòng tôi chợt hỏi: Khi nào thì thằng bé kia mới về tới nhà? Và nó có biết cái đói đang reo rỏi trong bụng nó hay không? Mình có nên làm một việc gì đó có ích và có ý nghĩa cho mình trong một tình huống như thế này hay không?

Tên nó là Nguyễn Hoàng Minh, 8 tuổi, quê ở Hưng Yên, cha mẹ mất sớm khi nó 3 tuổi. Một người đàn ông đã dẫn thằng bé tới trại trẻ mồ côi để Sơ chăm sóc. Nghe hoàn cảnh của nó tôi chợt thấy đau lòng.

Tôi đã chuẩn bị một số tiền dành dụm của mình để gửi tặng Sơ lo cho cậu bé đó. Và có lẽ khi tôi đưa món quà này, lòng Sơ cũng cảm thấy thắc mắc vì sao con lại gửi tặng số tiền này cho đứa trẻ kia? Thì tôi chẳng nói gì ngoài câu nói: Cháu thấy hoàn cảnh nó đặc biệt và khi cháu gặp nó trên đường thì tự nhiên cháu đã có cảm giác như thế rồi?

Mùa hè của tôi là thế đó, chỉ có mỗi công việc đơn giản là tìm về một nơi có một hoàn cảnh vô cùng đặc biệt và chẳng có mùa hè nào có ý nghĩa như thế? Đến đây tôi cũng muốn nói rằng: Đừng nhìn những con người vô tội ấy bằng mắt mà hãy nhìn vào họ bằng trái tim.