26.09.2013 Câu chuyện của tôi

Lời của gió

Lời của gió 1

Sau khi dịch hết bài khoá tiếng Nga, vốn là truyện ngắn "Một chuyện đùa nổi tiếng của Sê-khôp", tôi thẫn thờ rất lâu. Trò đùa của chàng trai khi cùng ngồi trên xe trượt tuyết, thì thào giả làm tiếng gió nói "Tôi yêu em" khiến cô bạn gái bối rối thật lạ lùng.

Nhân vật Nadia, cô gái trong bài khoá, thật giống một bạn gái từ Hà Nội vừa chuyển vào lớp 11N của chúng tôi. Cô bạn mới tên Vân, có vầng trán trắng muốt và đôi mắt nâu phản chiếu ánh mặt trời.



Mỗi khi bắt chuyện với Vân, tôi thường run lên hồi hộp. Chẳng có gì thoát qua mắt nhỏ Chu Sa đứng sau lưng tôi. Vừa gặm ổi ngâm, nó vừa vểnh tai nghe ngóng. Khi tôi về bàn ngồi, nó tò tò đi theo, hỏi thẳng:

- Eh, có chuyện gì vậy?

- Tui mượn Vân quyển từ điển Nga - Anh! - Tôi nói nhanh.

- Sao ông không mượn tui? - Sa hỏi cắc cớ.

Tôi bỏ ra ngoài, thỉnh thoảng liếc vô trong lớp. Vân với nụ cười tươi tắn, giọng nói trong trẻo kỳ lạ mới đáng mến làm sao. Chẳng bù cho nhỏ Sa, lúc nào cũng châm chọc tò mò, lúc nào cũng rối lên như một chú ong đi lạc.

Có một bộ phim kinh dị mới khởi chiếu ở rạp. Tôi rút tiền để dành, mua hai vé. Bao nhiêu dự định tươi vui, hấp dẫn. Thế mà chỉ cần thấy Vân, mọi can đảm đều tiêu tan. Vé tới hạn mà tôi vẫn chưa dám mở lời. Giờ chơi, Sa nhảy vọt qua bàn, vô tình làm rớt quyển từ điển Nga-Anh tôi cầm trên tay. Hai chiếc vé chấp chới bay ra. Nhỏ bạn chụp lấy, ngó lom lom, kinh ngạc hê lên oang oang:

- Vé coi phim nè! Hai tụi mình đi coi phải không?

- Dẹp bà đi! - Tôi cáu kỉnh - Có người nhờ tui mua.

Tinh quái, Sa liếc vô trang trong cuốn từ điển, nơi có chữ ký của Vân. Nó cười toét:

- Hiểu rồi. Ông mua giùm Vân chứ gì!

Chẳng thèm đợi tôi giải thích, nó cầm vé chạy vọt về phía cô bạn tóc nâu:

- Có vé rồi nè. Vân cho mình đi coi chung nha!

Chẳng rõ đầu đuôi, mắt Vân tròn xoe. Nghe Sa lanh chanh giới thiệu, từ lưỡng lự, Vân cũng trở nên hứng thú. Bạn ấy hỏi: "Tối nay mấy giờ? Chúng mình gặp nhau ở đâu?" Sa dí mũi vào cuống vé, hẹn địa điểm ngay trước cổng rạp. Hai nhỏ bạn gái cười hớn hở. Trong khi đó, tôi, chủ nhân cặp vé đành ngoẹo cổ lắng nghe, giận cành hông mà chẳng làm gì được.

Đúng bảy giờ tối. Tôi đánh bộ đồ vía, áo phông hai lớp, quần jeans bạc, đã mua thêm một chiếc vé, đứng thập thò trước cửa rạp. Thoáng chốc, đã thấy Sa thấp chạy tâng tâng phía trước. Vân cao mảnh bước chậm rãi đằng sau. Bắt gặp tôi, nhỏ Sa kêu ré lên, làm như bất ngờ lắm: "Đi coi phim luôn hả?" Và với cái tính tươm tướp đáng sợ, nó ra lệnh cho tôi mua mía hấp, mua bắp rang bơ, nước ngọt. Ôm lủ khủ quà vặt, tôi lủi thủi đi theo sau hai bạn gái.

Vân ngồi giữa nhỏ Sa và tôi. Khi hình ảnh đầu tiên của con tàu ma lừ lừ trôi trên mặt biển xanh thẳm bóng đêm xuất hiện, Vân ngồi rụt sâu hơn vào ghế nệm. Ngay cạnh bên, Sa vươn cổ về trước, mẩu mía hấp cắn dở cầm trên tay.

Đúng vào cảnh kinh khủng nhất, người trong rạp ồ lên sợ hãi, tôi thầm thì: "Mình mến Vân!" Cô bạn giật mình, nhìn quanh. Tôi vội ngoác miệng A… a… a… gào lên cùng đám đông. Chỉ mươi phút sau, lại thêm một cảnh kinh hoàng. Tôi lặp lại lần nữa. Vân quay sang tôi, sợ hãi. Nhưng tôi nhìn bạn ấy bằng đôi mắt vô tội nhất đời.

Ra khỏi rạp, ba đứa đi bộ trên vỉa hè. Vân chợt nói thủng thẳng: "Hồi nãy lúc xem phim, ai đó trêu mình. Bắt chước truyện Sê-khôp! Mình rất ghét kiểu đùa ấy!" Tôi chột dạ, má đỏ tía!

Thế nhưng nhỏ Chu Sa lên tiếng: "Mình giỡn đó. Mình muốn đùa làm cho Vân hiểu lầm Hoà đó mà!" Vân bật cười, thở phào, lại bắt chuyện với tôi trên đoạn đường về. Nhà Vân tới trước.

Tôi với nhỏ Sa đi chung thêm một quãng. Con nhỏ ngó tui, cười toe:"Hú hồn nha!" Bỗng dưng, tôi thấy cái dáng lanh chanh của nhỏ Sa dễ thương làm sao. Tui buột miệng:"Tui cũng mến Sa lắm!".

Con nhỏ nghênh nghênh mớ tóc ngắn:"Cái đó ông nói hay là gió nói vậy cà?"