16.07.2013 Câu chuyện của tôi

Vượt lên nỗi đau bạo hành để tới giảng đường

Noi dau bao hanh 2

Ánh trăng chênh chếch, Lâm dắt chiếc xe máy cũ nát mới tậu được với giá hơn triệu đồng ra đầu đường. Tiếng xe máy nổ hoà cùng dòng người đang mưu sinh. Lâm đi bán rau đêm.

Đó là hình ảnh thường ngày của Nguyễn Văn Lâm, sinh viên ĐH Kiến trúc Hà Nội...

Nước mắt ở lại

Nhà Lâm rất nghèo. Cha cậu suốt ngày làm bạn với "ma men" rồi về hành hạ vợ con, mẹ thì quanh năm đau ốm, người anh trai nay tù mai tội vì đánh bạc, trộm cắp. Ước mơ khi đi học về được thấy gương mặt bố đang tỉnh táo, mẹ không còn bị bố đánh, người anh biết lo cho em đến giờ "vẫn chỉ là ước mơ thôi".

Những mảnh vỡ lặng câm trong gia đình tưởng như đã có thể nhấn chìm Lâm vào "vũng bùn" của dòng đời cuộn chảy: "Năm vừa rồi mình định nghỉ học. Nhất là khi về nhà thấy mẹ bị ốm nặng, trong khi bố chẳng quan tâm gì lại còn thường xuyên chửi bới, đánh đập mẹ".

Qua bao khó khăn vẫn cười

Nhà nghèo, sáng đi học, trưa về, buông cặp xuống là Lâm đi mò cua bắt ốc cho mẹ đem ra chợ bán kiếm tiền. Mọi công việc đồng áng Lâm đều "thạo": từ cày bừa, cấy hái, gồng gánh. Thời gian học của cậu chủ yếu là trên lớp và đêm khuya.

Sau khiđậu đại học Lâm đã lao vào đi làm thuê kiếm tiền lo cho ngày lên Hà thành. Cậu đi làm bốc vác từ 5 giờ sáng tới 5 giờ chiều, ăn vội bát cơm rồi lại đi bán xăng tới 11 giờ đêm mới lặng lẽ ở về nhà.

Vất vả, khó khăn nhưng mỗi tháng cũng "bỏ lợn" được 1 triệu đồng. Được cô dì chú bác và các thầy cô cho thêm tiền, Lâm một mình xuống Hà Nội học mang theo biết bao mơ ước, hoài bão.

Tôi ghé thăm phòng trọ của Lâm nằm sâu trong xóm trọ trên đường Nguyễn Văn Trỗi (Hà Đông - Hà Nội). Một chiếc giường kê chiếm gần hết diện tích phòng, vài bộ quần áo đã cũ, giá sách đôi ba cuốn về kiến trúc, nồi cơm điện và một bát rau luộc sẵn. Cậu cười bảo: "Mình bận quá nên chẳng mua được cái gì ăn". Tôi biết cậu đang "biện hộ" cho mình.

Đã ba năm nay, chưa một đêm nào Lâm chợp mắt. Cậu tâm sự: "Ban đầu không quen mệt lắm nhưng làm nhiều thành quen, giờ thì mình cảm thấy bình thường rồi".

Chia tay Nguyễn Văn Lâm, cậu sinh viên với dáng người gầy gầy, mái tóc xoăn đầy chất "nghệ sĩ" đang chăm chú bên bản thiết kế lòng tôi không khỏi nghĩ về một điều: Có lẽ càng trong gian khổ con người ta càng thấy hết khả năng của mình.