15.05.2013 Câu chuyện của tôi

Nơi ấy có người mong anh

Sài Gòn bỗng nhiên trời trở lạnh, cái lạnh đột ngột xuất hiện dễ khiến con người ta bước chậm lại, ngẩn ngơ nhìn những chiếc lá vàng bay trong gió, cuộc sống như nhẹ bẫng đi.

 noi ay co nguoi mong anh 1

Cái lạnh ấy khiến những ai đã từng sống hay đã từng đặt chân đến Đà Lạt đều có thể ví von với tiết trời se lạnh của xứ sở sương mờ, nhớ đến những làn gió mỏng manh thổi bay tà áo trắng tới trường. Và… gợi nhớ đến những đôi tình nhân tay trong tay bước đi trên những con đường nhỏ ngợp sắc hoa.

Nó cũng thế. Nếu Sài Gòn cứ nắng, cứ khô như thường nhật chắc hẳn nó sẽ chẳng có nhiều thời gian để nghĩ về Đà Lạt đến vậy. Và cái cảm giác cô đơn, trống trải cũng chẳng len lỏi vào nó như lúc này. Chợt nghĩ về ngày ấy. Những ngày nó và anh còn học tập dưới mái trường giảng đường đại học. Quãng thời gian đầy ắp kỉ niệm, nhưng lại là một tình yêu đơn phương trong sự im lặng. Một tình yêu không nói thành lời…

Khởi điểm ban đầu cho tình yêu thầm lặng là sự quan tâm của anh dành cho đứa nhóc mới bước chân vào giảng đường, là những câu chuyện để vơi đi nỗi nhớ nhà, là ánh mắt đầy trìu mến, những cái bắt tay thật chặt từ anh. Nó muốn có anh bên cạnh, để nói cười, để tỉ tê đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, hay đơn giản chỉ là lặng thinh ngồi bên cạnh nó.

 

Nhưng đời thật lắm trái ngang. Anh và nó, hai người với hai mục đích sống khác nhau, hai đường đi khác nhau. Phải rồi, là hai đường thẳng song song, sẽ chẳng bao giờ cắt nhau cho dù đi đến vô cùng. Tình yêu của nó mãi cũng chỉ là tình cảm đơn phương của riêng mình nó dành cho anh.

Không một chút hy vọng, không một tình cảm đặc biệt xuất phát từ anh dành cho nó. Có chăng chỉ là tình thương yêu bao bọc, sự gắn bó chở che như một người anh trai dành cho cô em gái của mình. Khi tình yêu không được đáp trả thì tình cảm ấy ngày một lớn lên, ngày một hằn sâu trong tim nó. Để rồi mỗi lần lên trường, nó thường nhìn ngang ngó dọc xem có bóng hình anh lẫn trong ai đó, nhìn thấy những thứ liên quan đến anh mà lòng nó quặn lại. Nó vẫn chẳng thể nói với anh tình cảm của nó.

Khi năm học đã dần kết thúc, đồng nghĩa với việc anh sẽ tốt nghiệp, sẽ rời xa mái trường này. Và cũng đồng nghĩa với việc anh sẽ đi thực hiện ước mơ bấy lâu của anh. Trong tim nó thật đau lắm nhưng chẳng thể, nó vẫn chẳng thể nói được với anh. Nó yêu anh. Nó luôn mong anh thực hiện được ước mơ ấp ủ của mình. Nó sẽ lặng lẽ dõi theo bước anh và mong anh thành công. Có lẽ với nó, chỉ thế thôi cũng đã đủ.

Sài Gòn hôm nay trời trở lạnh. Nó nhớ Đà Lạt, nhớ anh, nhớ câu nói của anh. Cũng mấy năm trôi qua rồi nhỉ. Nó tự dặn lòng sẽ cố gắng hơn nữa để không phụ sự kì vọng nơi anh dành cho nó.