03.05.2013 Câu chuyện của tôi

Đừng để yêu thương vuột mất

dung de yeu thuong vuot matĐã bao giờ bạn đánh mất tình cảm mà mình cần nhất? Đã bao giờ bạn không xác định được tình cảm mình dành cho một người là gì?   Đã bao giờ bạn nhìn người mình yêu quý nhất dần rời xa mình mà không thể làm gì?


Có một cô bé - một cô bé rất mạnh mẽ, đã đón nhận tình cảnh trớ trêu ấy khi chưa đầy hai mươi tuổi.

   ******************

Quân đến và đi nhanh như ngọn gió, thổi vào cuộc sống khô khan của tớ những niềm vui bất tận, sự giân dữ mang đến nụ cười, và cả giọt nước mắt mang niềm vui…Quân khiến tớ thay đổi lạ lùng mà tớ không thể kiểm soát. Đôi khi, cậu ấy đẩy tớ vào không gian tràn ngập niềm vui. Nhưng đôi khi, cậu ấy lại đẩy tớ sát gần vực hoang mang….Cô nàng kiêu hãnh trong tớ không thể vươn lên trước cô bé chân thành, đáng yêu luôn tin tưởng cậu ấy. Vậy mà, tớ vẫn không biết được thứ tình cảm tớ dành cho cậu ấy là gì, dù biết đó không phải cảm giác dành cho người bạn.

 

Sao cậu lại thế? Sao lại không cho tớ biết? Nhiều lần đang nói chuyện với cậu, tớ chợt thấy ánh mắt cậu, cử chỉ của cậu…ánh mắt vô hồn, không chớp, khuôn mặt tươi cười bỗng cúi gằm, môi bặm lại…cậu đang đau, đau lắm phải không?

Rồi cậu biến đổi như làn gió làm tớ không biết nổi chuyện gì sẽ xảy ra…Đôi khi, cậu khiến tớ nghĩ cậu quá tốt với tớ. Đôi khi, cậu trêu chọc như để tớ căm ghét cậu, cậu đẩy tớ cho người khác - như thể tớ yếu đuối đến độ luôn cần một người để dựa dẫm vậy.

 

Và bây giờ, cậu nằm đó, trên chiếc giường trắng toát. Cậu nói trắng và đen luôn cho cậu cảm giác dễ chịu nhất. Nhưng bây giờ tớ thấy sợ, màu trắng ấy sắp nuốt lấy cậu mất rồi…. Sao cậu không nói gì? Môi cậu nhợt nhạt quá. Mở mắt ra đi nào! Mẹ cậu lo lắng quá nên ngất rồi, cậu hư lắm đấy….Tớ thấy trong mắt bố cậu có thứ gì đó như là niềm tin đã tắt…Bạn bè cậu nhiều quá, nhiều người tớ chưa gặp bao giờ…Có cả những cô nàng ngày thường vẫn nói là ghét cậu đấy…Sao ai cũng khóc thế này?

 

Sao lại phải khóc chứ? Cậu mệt nên ngủ thôi mà, sao tớ phải khóc…Cậu tỉnh dậy đi nào, đừng đùa nữa. Cậu thắng rồi đấy! Tớ thấy khó thở quá, cổ họng tớ như nghẹn lại. Dậy đi nào, trêu đùa mọi người thế đủ rồi, tớ giận rồi đấy.

Nhưng Quân đi thật rồi… Ngày mai tớ lại phải đi tiếp con đường của mình thôi. Tuổi hai mươi còn ở phía trước, dài và đẹp lắm. Tớ hơi hụt hẫng và phân vân tự hỏi không biết nếu có chuyện buồn xảy ra, tớ vượt qua thế nào nếu không có sự giúp đỡ "đáng ghét" của cậu….Nhưng tớ sẽ làm được thôi, tớ mạnh mẽ lắm mà. Từ bây giờ, cậu hãy đi bên cạnh tớ nhé, ước mơ của tụi mình sẽ thành hiện thực.

 

                                                 ******************

Bạn biết không, chúng ta chỉ có một cuộc đời để sống, yêu, và thực hiên ước mơ của mình. Đừng bao giờ để tình yêu trôi qua trước mắt ta mà không thể nắm bắt nó, không thể gọi tên nó….Hãy biết trân trọng những gì mình đang có, hãy giữ chặt nó khi có thể…