02.04.2013 Câu chuyện của tôi

Món quà đầu tiên

Mon qua dau tien

Món quà đầu tiên của một người bạn khác giới luôn gây được chút kỉ niệm ngọt ngào trong trái timdễ rung động của mỗi cô cậu học trò. Dù cho thời gian có xoá mờ tất cả thì vị ngọt ấy còn được lưu giữ mãi…

 

Hồi học cấp 2, tôi rất nhát, có cái gì đó khiến tôi rất sợ ngôi trường này. Tôi sợ phải đối mặt với việc học tập căng thẳng, có lúc mệt đến nỗi tôi đã ngủ gục trên bàn học, lúc lại lơ nga lơ ngơ chẳng phân biệt được mình đang ở đâu, làm gì, cứ như một kể vô hồn. Tôi mang một vỏ ốc trầm lặng, không bạn bè, không niềm vui. Cuộc sống của tôi đơn giản đến vô vị.
 
Rồi một ngày...anh đến. Anh xuất hiện đột ngột trong thế giới của tôi và cũng chính anh đã thay đổi cuộc sống vốn vô cùng tẻ nhạt của tôi. Một buổi học thêm, anh ngồi cạnh tôi, vô tư và mang một nét gì đó thật đặc biệt. Tôi nghe anh giới thiệu là học sinh lớp 10, cái giọng hơi ngọng nghịu, lơ lớ thật dễ thương. Thì ra anh là người Hoa, anh mới sang đây năm 7 tuổi nên đi học chậm hơn bạn bè cùng tuổi nhiều. 
 
Anh nhìn tôi mỉm cười:
 
- Bạn không ngại nếu khi nào tôi cũng ngồi đây chứ?
 
- Bạn cứ tự nhiên…
 
Anh cười và cảm ơn tôi. Thật lạ! Anh giống như một hoàng tử trong những câu chuyện mà tôi vẫn hay đọc. Sao lại có người dễ thương đến thế nhỉ?
 
Từ ngày anh đến, tôi đã biết rằng mình có thể cười. Thỉnh thoảng thôi...nhưng đó là một niềm vui rất lớn đối với tôi. 
 
Anh là người con trai đầu tiên tôi kết bạn. Từ nhỏ tôi đã vốn không có cảm tình với mấy thằng con trai vô tích sự. Và anh đã làm thay đổi cách nhìn ấy. Thỉnh thoảng anh giúp tôi học, dạy tôi những chỗ tôi chưa hiểu, sau giờ học, ở lại giảng bài cho tôi. Có khi còn trễ cả giờ nhưng anh chưa hề kêu ca hay trách tôi. Mỗi khi tôi hỏi, anh chỉ cười cười, đẩy nhẹ gọng kính.
 
 
Tôi thấy mỗi khi Noel về, người ta hay tặng quà cho nhau.  Nhưng, chưa một ai tặng quà cho tôi vào ngày này cả. 
 
Và, năm nay thì có. Đó là anh.
 
- Tặng bạn nè.
 
- Cái gì vậy?
 
- Mở thì biết.


 
Tôi gỡ nhẹ lớp giấy bọc bên ngoài. Thật hồi hộp.
 
- Hả? - Tôi há hốc miệng - Cái này...?
  
Đến giờ phút này tôi mới biết anh chẳng biết tí teo gì về con gái. Ai lại đi tặng ô tô và...khủng long cho phe áo dài cơ chứ. Dù vậy những trong lòng tôi vẫn bùng cháy ngọn lửa ngọt ngào. Chưa khi nào tôi vui đến thế. Tôi cười rõ tươi
 
Mắt anh sáng lên. Nụ cười thấp thoáng trên môi. Thực sự vị ngọt của món quà ấy đến bây giờ tôi vẫn không thể quên...
 
Anh vẫn học cùng tôi. Mỗi tuần được nhìn thấy anh là một tuần vui. Thỉnh thoảng anh nhắc lại chuyện đó khiến tôi đỏ mặt. Nhưng...thực sự vị ngọt ngào ấy khó có thể quên được. Cứ giữ mãi trong lòng như một kỉ vật minh chứng cho tình bạn đặc biệt này. 
 
Món quà đầu tiên...Ôi! Ngọt ngào quá...