05.04.2013 Câu chuyện của tôi

Hai tiếng Cảm ơn

Hai tiếng Cảm ơn 2

Hai tiếng "cám ơn "dường như đơn giản và rất dễ nói, bao nhiêu lần con đã thốt lên để cám ơn người này, người kia khi họ giúp con một chuyện gì đó, dù là rất nhỏ. Thế mà trước cha mẹ con lại chưa hề nói hai tiếng ấy…


Cám ơn mẹ đã sinh ra con, nuôi dưỡng và dạy dỗ con, cho con được học hành để giờ đây con nên người. 


Cám ơn ba đã dạy cho con sự chia sẻ không nằm ở lời nói - nhưng là nằm ở hành động khi ba mở toang cánh cổng cho hàng xóm nhờ cái sân nhà. 


Cám ơn mẹ đã dạy cho con sự quan tâm, không phải chỉ với những người trong nhà, những người hàng xóm mà là cả với những người đã chết: phải thắp nhang cho những ngôi mộ xung quanh mộ họ hàng mình. 


Cám ơn ba đã cho con ý chí, không phải là cái gì cao cả, nhưng cây hoa hướng dương ba trồng cho con lại cho con thêm ý chí trong mỗi việc con làm. 


Cám ơn mẹ đã dạy cho con sự hạnh phúc, hạnh phúc không phải khi mình đạt được điều gì đó lớn lao mới có, đơn giản chỉ là ngồi lắng nghe một tâm sự buồn, cho ai nắm tay hay tựa vai, những điều ấy cũng đã là đủ. 


Và con biết dù con có lớn thêm bao nhiêu, dù con có đi nơi nào thì ba mẹ vẫn luôn quan tâm và dõi theo từng bước đường con đi. Từ đáy lòng con, con xin cám ơn ba mẹ đã tạo nên con, một người thật bình thường nhưng thật hạnh phúc. Một hạnh phúc thật đơn giản mà trọn vẹn...