15.04.2013 Câu chuyện của tôi

Đừng giận tớ nữa

dung gian to nua 1Cùng đọc một vài dòng thư rất đáng yêu của tuổi học trò nhé!

Bin à,

  

Hôm kia đến trường, không thấy cậu đá cầu dưới sân, tớ cứ ngỡ cậu bị bệnh, nào ngờ, cậu bị "bệnh tương tư". Nhớ buổi cậu ấp úng kể tớ nghe việc cậu bị "ám ảnh" bởi nụ cười cái Mi, tớ đã choáng và buồn biết chừng nào. Nhưng không ngờ cái Mi đã để ý người khác. Khổ thân cậu…

 

Cả buổi học mặt cậu cứ lầm lì, thằng Bo bảo tớ cứ yên tâm, nó nói con trai khi buồn chỉ cần yên tĩnh để suy ngẫm, sẽ nhanh chóng trở lại trạng thái bình thường.

 

Nhưng 3 ngày rồi, 3 ngày… Cậu tránh mặt "người ta" cũng dễ hiểu, đằng này cậu lại tránh luôn tớ và thằng Bo - những kẻ đã chia sẻ với cậu từng mẩu bánh mì, từng cục kẹo me từ bước vào cấp III. Cậu xấu lắm biết không?!

 

Tớ biết cậu giận vì tớ và Bo dù biết người ta đang "mê mẩn" chàng "bóng rổ" mà không nói với cậu, lại còn ủng hộ cậu cưa cẩm người ta, để bây giờ cậu phải đối mặt với sự thật phũ phàng.

 

Nếu cậu giận tụi tớ vì lí do đó thì cứ nói ra đi. Tớ ghét cái cách cậu nói "Không có gì", cậu gặm nhấm nỗi buồn và sự cô đơn, cậu đóng sầm "cánh cửa trái tim" mình, đẩy tớ ra khỏi cuộc sống của cậu. Cậu có biết tớ cảm thấy thế nào không? Cậu không hề biết, không hề biết…

 

Làm sao đây, khi tớ không phải là người kéo cậu vào thế giới niềm vui và những cảm xúc xao xuyến lạ kì? Làm sao đậy khi cô bé làm được điều kì diệu ấy lại không hề đưa cậu vào trái tim? Làm sao tớ có thể nói với cậu rằng "Người ta không thích cậu đâu", khi mà con mọt sách ngày nào trở nên yêu đời hơn vì người ta. Cậu nghĩ tớ mạnh mẽ lắm sao?

 

Tớ không làm được, tớ không có can đảm nói với cậu - người mà tớ ao ước sẽ là người đầu tiên cùng tớ chia sẻ mọi cảm xúc vui buồn, điều đó. Tớ chỉ có thể lặng thinh ngồi bên cậu, nhìn cậu tủm tỉm cười khi nhớ đến người ta, cùng thằng Bo vạch kế hoạch giúp cậu cưa cẩm người ta, rồi lại lặng thinh bên cậu vẩn vơ nhớ về người ta. Tớ chỉ có thể làm thế thôi, vẫn cười đấy nhưng đầu óc thì trống rỗng, đôi khi tự nhiên lại khóc mà chẳng thể chia sẻ cùng ai. Chẳng biết bằng cách nào, chẳng nhớ đã khóc ra sao, nhưng tớ cũng đón nhận sự vô tâm "đáng ghét" của cậu….

 

Bin à, tớ không biết an ủi cậu thế nào, bởi chính tớ cũng có an ủi được bản thân mình đâu, nhưng có một điều tớ biết - tớ chỉ muốn cậu luôn vui mà thôi. "Mọi điều tồi tệ đều run sợ trước nụ cười tự tin của con người", cậu đã nói thế mà. Vậy thì hãy mỉm cười và đón nhận sự thật (dù nó không như ý cậu), và cả những người bạn nữa nhé. Hãy tin rằng luôn có người cùng cậu rơi nước mắt, cùng cậu mỉm cười, thật đấy !

 

Tớ luôn bên cậu.