26.10.2012 Câu chuyện của tôi

Tôi thấy mình khôn lớn

Toi thay minh khon lon

 Một ngày mùa hè đẫm nắng. Cái nóng làm tôi như muốn tan chảy, cả ngày chỉ có thể nằm dài ở nhà và than vãn. Chưa bao giờ tôi mong mùa đông đến thế. Dù có nhốt mình trong phòng lạnh cả ngày thì  tôi cũng vẫn cảm thấy uể oải vì thứ nắng hè gay gắt đổ ập vào cửa sổ. Tôi trốn vào góc phòng, ngồi thu lu như một con cún nhỏ, ôm quyển nhật kí và bắt đầu hí hoáy. Trong tôi vẫn đầy cảm giác lâng lâng từ bữa tiệc hôm qua. Tôi thấy mình vừa lớn hơn, đang lớn và sắp tự do rồi. Tôi muốn đi thật nhiều nơi, muốn độc lập, muốn tự mình làm tất cả mọi thứ…

 

Đang trong dòng hồi tưởng mơ màng, một hồi chuông điện thoại làm tôi giật bắn mình. Là Phương gọi tới.

 

 "Ra ngoài chơi đi!! Tôi bảo cái này!!"

 

Cái giọng tí tởn của thằng bạn làm tôi cáu! Biết ngay thể nào nó cũng muốn hành tôi dưới cái thời tiết kinh khủng này mà! Biết thế, nhưng khổ nỗi tôi lại có cái tính tò mò, nó mà nói thế là khó từ chối được.

 

Mặc xong quần áo, trang bị đầy đủ từ mũ, găng tay đến khẩu trang, tôi phi xe đạp ra đầu ngõ. Thoáng từ xa xa đã thấy bóng dáng thằng con trai cao, khoẻ mạnh mặc áo phông xanh quen thuộc. Đúng là nó, Ngọc Phương - kẻ luôn giữ được đầy đủ độ tươi mát của mưa rào bằng nụ cười toả nắng. Tôi thở hắt, tự dưng thấy nhẹ nhõm vì biết rằng người nó đang đợi là mình.

 

Phương nghiêng đầu, cười hehe đến là "gian" rồi tự nhiên xoa đầu tôi một cái. Cũng đã lâu rồi Phương không xoa đầu tôi. Nhìn khuôn mặt nó lúc này tôi lại nhớ về những ngày tháng thơ ấu mà hai đứa cùng chia sẻ với nhau. Ký ức của tôi có Phương, ký ức của Phương có tôi, ký ức của chúng tôi là của nhau. Chúng tôi thân thiết từ hồi bé xíu, như một mà hai. Phương là một cậu con trai rất được, với người lớn thì hiền lành lễ phép, với bạn bè thì tốt bụng, quan tâm, và với tôi - bạn thân nhất của nó - thì nó luôn đặt lên hàng đầu. Kể cả là ba giờ sáng, tôi đói, nó cũng sẽ sẵn sàng lượn chợ đêm để mua đồ ăn cho tôi. Hay khi tôi buồn vì điểm kém, nó sẽ dùng mọi cách ngu ngốc để làm tôi cười, rồi sau đó dạy tôi học lại. Mà nếu tôi bị đau vì bị ai bắt nạt, kẻ đó nhất định sẽ phải "trả giá" đắt gấp đôi những gì đã gây ra. Phương học karate từ nhỏ nên lũ con trai trong trường rất nể nó. Nhờ thế, suốt quãng thời gian đi học tôi luôn có người bảo vệ. Dĩ nhiên Phương ghét bị gọi là "người bảo vệ", nhưng chẳng biết từ bao giờ mà việc ở bên cạnh tôi đã là điều đương nhiên với nó rồi. Cả tôi cũng vậy. Tôi nghĩ mình là một người vô cùng may mắn.

 

Nghĩ đến đó tôi bất chợt buột miệng hỏi Phương:

 

"Mình đang nghĩ, chúng ta sẽ đi cùng nhau đến khi nào. Hôm nay? Ngày mai? Hay là mãi mãi?"

 

"À…", tự dưng Phương ngập ngừng, "Cái đó…"

 

"Mà cậu đang đi đâu thế?". Tôi vô tình cắt ngang, xong không có lý do gì để hỏi lại nên đã bỏ qua luôn cái thái độ bất thường vừa rồi của nó.

 

"Ờ quên chưa nói! Đến quả đồi đằng kia! Tôi mới khám phá ra đấy!"

 

Dựng xe đạp ở dưới chân đồi, nó kéo tôi nhanh chóng leo lên đỉnh. Sườn thoải, cỏ xanh mượt và rất mềm. Chiều cũng dần xuống. Nó chỉ cho tôi mặt trời lặn, đẹp và rõ ràng. Cả một vùng trời nơi ấy ửng hồng lên, in lên con sông phía dưới một hòn lửa đỏ rực.

 

 

 

Toi thay minh khon lon

 

"Cậu dẫn tôi đến đây làm gì?", tôi vu vơ hỏi.

 

"À… Để…" - Phương cười ngập ngừng, như muốn nói gì đó mà bị nghẹn ở cổ họng.

 

"Xem mặt trời lặn à?" - tôi vẫn mơ màng nhìn cảnh đẹp.

 

"À… Ừ…" - Phương nhìn xuống nơi bàn tay mình đang bấu chặt một nhánh cỏ…

 

"À thế hôm sinh nhật cậu đã ước gì?" -  Phương hỏi, có lẽ chỉ để tìm một chủ đề để nói.

 

 "Tôi ước mình khôn lớn!", rồi cười đầy tự hào.

 

"Sao? Khôn lớn à? Cậu cũng muốn khôn lớn à?" - nó ngạc nhiên.

 

"Ừ tất nhiên rồi!" - tôi vênh mặt, cười thích thú.

 

"Thế thích lớn để làm gì?"

 

"Lớn để được tự do, để được thực hiện ước mơ, làm cái mình muốn, làm cái mình thích!"

 

"Ahhhhh Ước mơ!", Phương reo lên, cười rạng rỡ, đẹp hơn cả mặt trời, "Vậy hãy chuẩn bị cho nó đi! Như tớ này tah-dah!!!"

 

Nói xong, Phương giơ ra trước mặt tôi một tờ giấy, chính xác hơn là một bức thư. Tôi không hiểu chuyện gì cả.

                                               

"Tôi đã nộp hồ sơ và một số thứ khác để xin học bổng, ra nước ngoài học.."

 

"Hả???", tôi gần như hét lên, "Cậu đi nước ngoài hả?? Vậy kết quả thế nào rồi?", và chẳng để nó nói hết câu, tôi đã toét miệng ra cười, tay nọ tay kia lay lay người nó hỏi dồn. Mắt tôi sáng rực lên, trong giây lát tôi đã thật sự mừng cho nó.

 

"Ừ. Người ta đã đồng ý rồi!", Phương nhìn tôi bằng đôi mắt cười. Cười toả nắng…

 

Thật không thể tin! Thằng bạn thân nhất của tôi được ra nước ngoài học, cái mà tôi vẫn mong ước bấy lâu nay. Tôi đã hét còn to hơn cả nó cho cái tin mừng này. Tôi lao vào ôm Phương, cứ thế reo mừng. Nhưng thật ngốc, tôi đã không biết khi phải nhìn vào thực tại, tôi sẽ thế nào…

 

"Thế bao giờ đi?"

 

"Cái đó…", Phương tránh ánh mắt tôi, "Tuần sau."

Tôi không nói được gì  thêm, toàn thân như đơ cứng lại. Tuần sau à? Bây giờ mới ngỡ ra… Hụt hẫng. Buồn. Tuyệt vọng… Tôi cười dài, cười ra tiếng nhưng nó lại cứ méo mó đến tội . Tự dưng tôi chẳng hiểu mình đang định hỏi cái gì nữa và cũng không biết muốn nghe từ nó những gì. Tôi thấy mắt mình ướt, hai bên má cũng giàn giụa nước mắt rồi. Nhanh quá! Mọi thứ đột ngột quá! Tôi còn chưa thấy mình khôn lớn. Thế mà… Bất giác, tôi không kiềm chế được mà đứng phắt dậy và bỏ đi, chỉ thấy văng vẳng bên tai tiếng gọi của Phương. Tai tôi ù ù, tôi chẳng nghe rõ được tiếng nó. Mọi thứ quanh tôi như tối đen lại…

 

Tối đó, tôi ngồi khóc, khóc một mình. Gối ướt đẫm, toàn thân tôi mệt nhoài, đầu óc trống rỗng. Tôi không biết nữa, tự  dưng thấy sợ. Cái cảm giác cô đơn trỗi lên đến mức ám ảnh, mãnh liệt và sâu sắc. Hụt hẫng lắm! Tuyệt vọng lắm! Nó đi à? Không! Không được! Tôi không đồng ý! Tôi không cần nó phải an ủi…

 

"Hãy nói là cậu đang nói dối! Cậu sẽ không đi phải không? Nói đi! Cậu đang nói dối thôi!!"

 

Tôi lao người về phía Phương, vẫn khóc như điên dại, nhưng lại chỉ nhận lại hai tiếng "xin lỗi" chẳng có ý nghĩa gì. Tôi chỉ biết cười ngặt nghẽo, nước mắt chảy dài. Quả thật mệt mỏi quá!

 

"Nói dối!! Không thể nào!!", tôi tức giận, lấy gối đáp vào người Phương.

 

Cậu đột nhiên lại gần tôi và giữ chặt hai cánh tay tôi không cho cử động.

 

"Đó là sự thật! Cậu nên chấp nhận nó!"

 

"Chấp nhận à? Chấp nhận! Cậu cứ đi đi và quên luôn tôi đi!!!"

 

Tôi biết mình rất thiếu suy nghĩ. Nhưng lúc đó, nào tôi nghĩ được điều gì hơn. Tôi đuối sức, không gào được nữa, chỉ còn đôi mắt là vẫn trân trân nhìn vào nó đầy hy vọng…

 

Nhưng Phương còn buồn hơn tôi. Khoé mắt nó cũng có chút gì đó. Có  lẽ nó đã lường được trước cảnh này, có  lẽ nó cũng thừa hiểu đây là lần  đầu tiên tôi phải trải qua cảm giác bị bỏ  rơi là như thế nào. Nó nhìn tôi một hồi lâu.

 

"Cậu nhớ không? Nhớ là cậu đã ước gì không? Là cậu muốn khôn lớn, muốn được tự do thực hiện ước mơ. Tớ cũng vậy. Cậu phải chấp nhận. Cậu biết khôn lớn là thế nào không? Cậu có hiểu mình đang ích kỉ không? Ích kỉ thì chỉ là trẻ con thôi. Vậy bao giờ cậu sẽ khôn lớn?""

 

Một tuần sau, Phương đi. Tôi ra sân bay tiễn nó, còn mang theo một con gấu bông mà tôi yêu nhất để tặng nó làm quà. Tôi bảo, đó là tôi, và nếu thấy buồn thì hãy nói chuyện với con gấu đó. Tôi cố cười thật tươi và giữ một tâm trạng thoải mái nhất. Rồi tôi cũng sẽ tới được nơi nó tới và chúng tôi sẽ lại gặp nhau, đi cùng một con đường.

 

Trước khi vào phòng đợi, tôi thì thầm vào tai nó.

 

"Cậu đang khôn lớn đấy!"

 

Nó cười, xoa đầu tôi rồi hôn nhẹ lên trán tôi một cái.

 

Nó bảo, "Cậu cũng đang khôn lớn."

 

"Ừ. Tôi thấy mình khôn lớn!"

 

Phải. Tôi thấy mình khôn lớn!