07.07.2012 Bệnh lây lan qua đường TD

Khổ sở vì tưởng mình bị sùi mào gà

 Từ  "dấu hiệu" đáng ngờ…liệu mình có bị sùi mào gà (mục cóc sinh dục)

 
sùi mào gà hay mụn cóc sinh dục
 
Mọi chuyện bắt đầu từ hồi năm ngoái, khi tớ là "sinh viên" lớp 8. Đầu tiên, "dấu hiệu"  lộ diện bằng một vài cái mụn "bé xinh"  ở phía dưới rãnh của "cậu nhỏ". Chẳng hiểu chúng "tấn công" "thằng nhỏ" iu quý của tớ từ bao giờ, chỉ biết là sau một thời gian "quên" không để ý kĩ "kiếm" thì đã thấy "chúng nó" ở đấy rùi.
Những cái mụn đáng ghét này có màu trắng và thỉnh thoảng hơi ngứa. Vì chúng nó không ngứa, cũng không đau, không gây một tí bất tiện, khó chịu nào nên tớ cũng không để ý lắm.
Vả lại, hình như chúng nó giữ nguyên "dân số", chẳng thấy mọc thêm cái nào nên tớ lại càng không chú ý. Cho đến một ngày gần đây…
Hôm đó là buổi học tăng cường về giới tính do Đoàn trường tớ tổ chức. Buổi học về các bệnh lây qua đường tình dục, khi thầy giáo nói về một bệnh có tên là sùi mào gà, tớ đã cảm thấy có gì đó… không ổn. Thầy giáo nói sùi mào gà, hay còn được gọi là mụn cóc sinh dục, có "hình dạng" là nốt nhỏ màu trắng, không đau, dễ chảy máu, về sau những hạt này có thể phát triển, liên kết với nhau thành chùm; ở XY sùi mào gà thường gặp ở rãnh, bao da và thân "dương vật". Điều không ổn ở đây là tớ thấy hình như những cái mụn đáng ghét ở "cậu nhỏ" của tớ hình như chính là "hình dạng" của bệnh sùi mào gà này. Đang thắc mắc thì thầy giáo tớ nói tiếp: "Bệnh này chủ yếu lây qua đường quan hệ tình dục, đặc biệt là quan hệ tình dục không an toàn…". Tớ thở phào nghĩ: "Thế thì mình chắc chắn là không phải bị bệnh í rùi, mình đã làm chuyện ấy bao giờ đâu". 
 
Chưa kịp sung sướng thì thầy giáo đã nói tiếp: "Đôi khi bệnh còn lây qua đường tiếp xúc như khi massage, dùng chung quần sịp chưa được giặt sạch…". Thầy vừa nói xong, tớ thấy như "sét đánh ngang tai". Massage thì tớ chưa bao giờ "xơ múi", nhưng tớ đã từng có lần mặc quần sịp của người khác rùi. Đấy là lần tớ sang nhà chú tớ chơi, trời đột nhiên mưa nên tớ bị ướt hết, định đi về luôn nhưng chú tớ bảo "thôi lấy quần áo chú mà mặc, vừa sang đã về làm gì cho mất công, ở chơi đã". Tuy là chú nhưng chỉ hơn tớ có 10 tuổi thui nên rất gần gũi. Thế là lần ấy tớ đã mặc luôn quần áo của chú ấy (bao gồm cả quần ngoài lẫn… quần trong), ở chơi đến tận tối.
 
  
Kho so vi tuong minh bi sui mau ga
 
 
Càng nghĩ tớ càng thấy chắc chắn "thủ phạm" là chú í rùi, vì chỉ sau một thời gian từ nhà chú í về là tớ bị mọc mụn mà. Đang miên man suy nghĩ thì thầy giáo tớ lại "bồi" tiếp: "Sùi mào gà hiện nay chưa có thuốc điều trị diệt virus, các phương thức điều trị chỉ có tác dụng làm giảm triệu chứng hoặc loại trừ thương tổn mà không khỏi bệnh hoàn toàn. Bệnh này nếu không được chữa trị kịp thời thì có thể chuyển sang giai đoạn ung thư dương vật". Thật là một "đòn chí mạng"! Tớ nghe thầy giáo nói mà "tá hỏa tam tinh", lo sốt vó!
 
Về nhà, càng nghĩ tớ càng thấy hoảng sợ. Cái gì mà "không có thuốc điều trị diệt virus", cái gì mà "ung thư dương vật",… Tớ vội vàng phi vào nhà tắm để check lại ngay đám mụn đáng ghét. Trời ơi, đúng như thầy giáo tả rùi, "những nốt mụn màu trắng", "không đau", chỉ có điều của tớ chúng nó chưa "tụ họp" lại thành chùm thui. Sợ hãi quá, tớ không ngần ngại phi thẳng ra cái điện thoại, gọi gấp bố tớ về "cấp cứu".
 

Đến phát hiện "giật gân" - Gai sinh dục



Hộc tốc về nhà sau cú điện thoại khẩn thiết của  "cậu con trai cưng" (bố tớ vẫn gọi tớ  thế mừ), bố tớ phải mất một lúc mới hiểu ra vấn đề (tại tớ hoảng quá nên câu nọ xọ câu kia, nói không rõ ràng). Nghe xong "nghi vấn" của tớ, bố tớ hỏi: "Nhưng sao con biết chú bị mắc bệnh sùi mào gà? Lỡ chú không mắc bệnh thì sao?". Tớ cũng giật mình, "sao điểm này mình không nghĩ đến nhỉ?", nhưng tớ chưa kịp nghĩ tiếp thì bố tớ đã bảo: "Ừ, nhưng mà cũng có thể lắm. Nó vợ con đàng hoàng rùi nhưng ai biết có đi massage bao giờ không, mà biết đâu nó cũng mặc chung quần sịp với ai đó như con thì sao. Thôi bố con mình đi khám cho chắc". Thế là hai bố con tớ lại vội vàng phi đến bệnh viện.
 
 
Kho so vi tuong minh bi sui mau ga
 
 
Đến trung tâm Nam học, tiếp bố con tớ là một chú bác sĩ trông còn rất trẻ. Bố tớ mở lời trước: "Em khám giúp xem thằng con trai anh nó bị làm sao. Nó chưa quan hệ tình dục bao giờ đâu nhưng nó đang lo nó bị sùi mào gà". Tớ vội vàng chêm vào: "Vâng, vì cháu sợ lây qua đường tiếp xúc bác sĩ ạ". Nghe thấy thế, chú bác sĩ hơi nhíu mày: "Vậy à, lây qua đường tiếp xúc à? Được rồi, vào đây chú khám xem nào".
 
Sau một hồi khám xét, chú ấy cười nói với bố tớ: "Không phải sùi mào gà đâu anh ạ. Cháu nó bị gai sinh dục". Chưa kịp thở phào sung sướng, hai bố con tớ đã giật thót: "Hả, gai sinh dục là gì?". Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của hai bố con tớ, chú ấy lại cười: "Gai sinh dục bản chất là tổ chức sừng bị quá sản, phát triển mạnh lên thôi". Tớ vội vàng chen vào:
 
  
gai sinh dục nam
 
- "Thế nó có hậu quả gì không ạ? Cháu thấy rất giống với biểu hiện mà thầy giáo cháu bảo là sùi mào gà. Cháu còn sợ có biến chứng nữa".
 
 
- "Cái này không phải lo đâu cháu. Gai sinh dục không gây đau, khó chịu hay rát buốt khi sinh hoạt. Nó chỉ ảnh hưởng đến thẩm mĩ của cơ quan sinh dục thôi".
 
- "Nhưng thỉnh thoảng cháu cũng thấy ngưa ngứa ở đó nữa chú ạ?"
 
- "À, ngứa có thể là do cháu giữ vệ sinh không sạch, chứ còn gai sinh dục không gây ngứa"
 
Tớ chưa kịp hỏi tiếp thì bố tớ đã xen ngang:
 
- "Vậy có cách nào chữa cho hết không hả em?"
 
- "Có anh ạ. Thật ra gai sinh dục này có thể khám và chữa ở trung tâm Nam học này, hay ở các phòng khám phụ khoa, hay khoa Da liễu đều được. Nếu cháu thấy cần phải loại bỏ những nốt mụn đi vì lí do thẩm mĩ, thì em có thể đốt laser cho cháu. Tuy nhiên, có thể không làm cũng được, vì với gai sinh dục này, không cần thiết phải chữa trị, trừ khi thấy những biểu hiện đau hay khó chịu khác".  
 
Sau một hồi  "hội bàn", cuối cùng tớ và bố tớ  đã quyết định… không đốt laser. Và cho đến bây giờ, tớ vẫn thấy rất ổn, chẳng có biểu hiện đau đớn, khó chịu hay bất tiện gì. Còn về mặt thẩm mĩ thì vì "chúng nó" nằm tít dưới rãnh nên có lẽ… cũng không ảnh hưởng lắm. Dĩ nhiên là sau vụ việc đó, chú tớ đã được… minh oan, và hai bố con tớ thì lại càng thân thiết hơn đấy!