Vui buồn cùng xe buýt
Thứ tư, ngày
12/11/2009 |
10:22
Chỉ trong hai ngày di chuyển bằng xe buýt, tôi đã quan sát được khá nhiều vấn đề cần phải suy ngẫm.
Xe buýt là một trong những phương tiện lưu thông chủ yếu của đa số sinh viên, học sinh và một bộ phận người dân trong thành phố Sài Gòn. Chỉ trong hai ngày di chuyển bằng xe buýt, tôi đã quan sát được khá nhiều vấn đề cần phải suy ngẫm.
“Mỗi lần buýt là một...cuộc chiến”
Không phải tự nhiên trong giới sinh viên, học sinh lưu truyền câu nói “mỗi lần buýt là một cuộc chiến”, trái ngược với câu sologan đầy hào hứng của tất cả các tuyến xe buýt hiện nay “nào ta cùng buýt”.
Các cấp quản lí đã cố hết sức để hạn chế những hành vi sai trái trên xe (bằng cách đặt các quy định và đường dây nóng để phán ánh) từ phía những người đại diện cho họ, thường xuyên tiếp xúc với khách hàng là người soát vé xe. “Hôm đó trời mưa, mắt mũi thì tèm nhem, mình vừa leo lên xe buýt, chưa kịp đứng vững để xé vé từ tập vé tháng thì bị mắng một câu thậm tệ từ cô soát vé Có nhanh lên không hả anh kia? Làm gì mà chậm chạp quá vậy? Có muốn xuống xe không hả?” - đó là một trong những câu chuyện của T.Hướng (sinh viên năm I, khoa Môi trường, ĐH Sư phạm kĩ thuật Hồ Chí Minh). Anh chàng đang ở trọ tại quận 9, thường xuyên đi chuyến xe buýt 5…và 14…để đến trường. “Đó là chưa kể đến việc thái độ của họ đối với những người đi xe. Họ xem như là mình đi miễn phí vậy, thái độ khinh khi và rất coi thường. Thậm chí nhiều khi leo lên xe, chưa kịp đưa chân kia vào đã bị kẹp lại, hay bị xô xuống xe ngay tại điểm dừng” - Hướng tiếp tục câu chuyện của mình.
Và như để minh chứng cho câu chuyện của Hướng, tôi đã bắt gặp ngay cảnh này trên chuyến xe buýt số 14….và 5…đến trường Sư phạm kĩ thuật vào sáng ngày 16/10/2009.
Tầm 10h sáng hôm đó, tôi bắt chuyến xe buýt 140 đến trường Sư phạm kỹ thuật. Đến trạm cuối gần Co-op mart Xa lộ Hà Nội (quận 9), khi một cô gái đang chuẩn bị bước lên xe thì nhận được một câu xanh rờn từ người kiểm vé xe với cái nhìn cau có từ cửa sổ xe buýt, trong khi xe mới chớm dừng “Có nhanh lên không thì bảo hả cô kia? Sao chậm quá vậy?”. 10 phút sau, tôi bắt chuyến xe số 5…để về lại nhà trọ gần trường ĐH Giao thông vận tải, cơ sở II. Một cụ già tay xách nách mang dừng lại ở trạm gần bệnh viện, mới bước một chân xuống thì cửa xe đã kẹp lại, mắc lại một túi của bà trong xe, làm bà cụ chao đảo, mất phương hướng và suýt té, lần này lỗi thuộc về người lái xe buýt. Nếu không có người phụ xe hô lên “chậm lại” để mở cửa ra cho bà lão thì chả biết chuyện gì sẽ xảy ra. Điều đáng ngạc nhiên là những hành khách trên xe không có một phản ứng nào cả. Có lẽ, họ đã rất quen với những hình ảnh thế này rồi chăng?
Điểm sáng xe buýt
Cách đây cũng lâu lắm rồi, khi còn là một cậu học sinh cấp II ở quê nhà, tôi đã đọc được trong một tạp chí có hình ảnh minh họa chân dung của một người đi xe buýt, đến bây giờ vẫn nhớ rất rõ. Đó là tay to để vịn trụ hay tay cầm khi xe đông, chân to và độ nhạy ở mức ăng ten thu tín hiệu để có thể bước lên và xuống lúc xe đang chạy, miệng to để kịp hô lên khi đến điểm dừng và tai to để có thể nghe mắng. Điều này có thể đúng với một vài tuyến xe nhưng không phải đó là tất cả. tôi có thể khẳng định điều ấy trong hai lần di chuyển bằng tuyến xe buýt 53 từ trạm trước trường Đại học Ngân hàng (quận Thủ Đức).
Lần đầu tiên là khi đến tìm hiểu chỗ ở trong Kí túc xá xong (vào ngày 12/10/2009), tôi bắt chuyến buýt số 53 về lại quận 1. Khi tôi lên xe khá vắng vẻ, chỉ có lác đác vài vị khách mà thôi. “Bà ơi, bà đến trạm nào vậy ạ?” -tiếng cô soát vé nhỏ nhẹ hỏi thăm bà lão đang ngơ ngác nhìn hai bên đường. Và khi đến gần trạm Bến Thành, cô nhẹ nhàng đánh thức bà lão, nhắc bà về túi xách và tiện thể nhắc bác tài dừng lại từ từ cho bà xuống. Còn về phần tôi, chị cũng nhỏ nhẹ “Em xuống trạm nào vậy?” “Dạ em xuống đường Cống Quỳnh, gần bệnh viện Từ Dũ ạ?”. “Em thông cảm nha, chỗ ấy hay kẹt xe lắm, dừng lại dễ gây ùn tắc giao thông lắm. Xe sẽ dừng lại ở gần đấy, trên trạm Nguyễn Thị Minh Khai, em chịu khó đi bộ khoảng chưa đến 5 phút nha.” Cuộc trò chuyện ấy còn gây ấn tượng cho tôi đến tận bây giờ.
Lần thứ hai là vào khoảng 17h00, ngày 16/10/2009. Cũng là tuyến xe số 53 nhưng lần này đông hơn hẳn và mọi người phải đứng hơn nhiều. Khi vừa vào thành phố ở đường Nguyễn Hữu Cảnh thì kẹt xe do mưa lớn và kéo dài. Tất cả phương tiện đều không thể di chuyển. Trên sóng radio, chương trình “Sài Gòn buổi chiều” thông báo liên tục về tình hình kẹt xe do mưa to và ngập nước trên tất cả chốt đường chính của thành phố. Đã gần một tiếng trôi qua mà xe chỉ di chuyển được vài đoạn rồi lại đứng. “Nhà ai gần đây thì bà con tranh thủ xuống nha, xuống xe thì nhớ cẩn thận xe ở phía sau đang lao đến. Còn ai bận quá thì có thể xuống, chịu khó đi bộ đến trạm phía trước, có rất nhiều xe 53 bà con ạ!” - anh ấy nhanh chóng hướng dẫn, dặn dò mọi người. Tôi hỏi đường về công viên Tao Đàn thì được anh hướng dẫn rất tận tình và căn dặn luôn tiền xe ôm ở mức nào là vừa phải.
Lúc này, tôi còn nghe giọng nói của anh phát thanh viên trên chương trình Sài Gòn buổi chiều “Lúc này, tôi chưa thấy bóng dáng anh cảnh sát nào trên đoạn đường đang đứng, chắc rất khó để các anh ấy đến được địa điểm này, nhưng tôi đã thấy được một anh phụ xe buýt đang đứng giữa đường, cố gắng hướng dẫn cho xe lưu thông giữa trời mưa tầm tã…..”
Sưu tầm