Mặc cảm trong tình yêu

Thứ tư, ngày 01/02/2010 | 00:35

Hình như trong cuộc đời này những cuộc tình đến rồi đi hay ở lại cũng ít nhất một lần đem lại sóng gió cho cả hai người trong cuộc. Có những đôi vì không hợp tính, có người vì gia đình hai bên không chấp nhận, vì khoảng cách địa lý xa xôi... Dù là lý do gì đi nữa thì tất cả đều có điểm chung là làm cho những người yêu nhau gặp không ít khó khăn! Trong muôn ngàn lý do đó, sự mặc cảm tự ti về bản thân mình chính là nguyên nhân làm cho chuyện tình yêu đôi lứa dễ đi vào ngõ cụt.

H – chàng sinh viên năm nhất như có mối duyên tiền định với K. Trong khi K là sinh viên năm tư của trường đại học ngoại thương. Hai người quen nhau, yêu nhau như là một câu chuyện tình lãng mạn của những thế kỷ trước. Mối tình đẹp, bạn bè ai cũng thừa nhận. K không cảm thấy ngại khi người yêu nhỏ tuổi hơn mình mà luôn hạnh phúc khi cả hai rất hiểu nhau, yêu thương, quan tâm và lo lắng cho nhau. Nhưng không hiểu vì sao thỉnh thoảng, K hay bắt gặp ánh mắt đăm chiêu của H. Nhiều lần dò hỏi nhưng H đều bảo: “Không có gì!”. Tất cả bạn bè của hai người chỉ còn lo lắng một điều là không biết họ cưới sớm hay muộn để chuẩn bị quà. Thế nhưng những gì xảy ra không như mong đợi. Khi K còn 1 tuần nữa là chính thức nhận nhiệm sở thì cũng chính là lúc H nói lời chia tay. Anh không đủ tự tin rằng mình có thể đem lại hạnh phúc cho K khi mà mình bây giờ còn là sinh viên trong khi K đã ra trường. Tương lai còn quá mù mịt đối với một chàng trai, mà anh nghĩ mình phải là người lo lắng, chăm sóc cho người yêu. Đó là những gì H đã để lại trong dòng email gởi K!... Một mối tình ngỡ như là giấc mơ của hai người bỗng chốc tan biến trước sự ngỡ ngàng của tất cả bạn bè của họ...
Mối tình đẹp của H và K chỉ vì “cái tôi” của H mà đã làm cho nó kết thúc không có hậu. Dẫu rằng, đó là việc làm của một chàng trai có lòng tự trọng, biết yêu thương và nghĩ cho người mình yêu. Nhưng hình như trong đó lại chứa quá nhiều mặc cảm. Bởi có thể ba hay bốn năm nữa H cũng sẽ có một công việc cho bản thân mình và lúc đó K đã vững chắc trong sự nghiệp thì hạnh phúc sẽ nở hoa. Hình như H đã quên đi một phép tính rất đơn giản rằng chỉ vất vả ngần ấy thời gian nữa thôi là cả hai có thể hạnh phúc suốt đời. Với điều đó thì có lẽ cả hai sẽ hạnh phúc hơn nhiều so với việc bây giờ phải tập quên nhau, tập sống xa nhau, rồi phải bắt đầu lại với một người khác. Biết đâu người đến sau không được như người xưa? Chưa kể đến việc cả hai có quên được nhau khi bắt đầu mối quan hệ mới hay chính những dư âm của ngày xưa làm cho người đến sau phải đau khổ, làm cho bản thân mình phải ray rứt không yên?
Sự mặc cảm trong tình yêu hay trong bất kỳ mối quan hệ nào đi nữa thông thường đều xuất phát từ sự chênh nhau về một số yếu tố khiến cho bản thân người trong cuộc cảm thấy không đủ tự tin, không đủ dũng khí để vượt qua nó. Thế là họ thu mình lại, đầu hàng thậm chí là bỏ cuộc. Học vấn, địa vị xã hội, vật chất, sắc vóc, tuổi tác,... chênh lệch nhau chính là điều làm họ cảm thấy mặc cảm, tự ti. Sự thua kém ấy khiến cho họ cảm thấy rằng mình không bằng người khác, thấy mình không xứng đáng với người mình yêu, thấy mình không thể đem lại hạnh phúc thậm chí sẽ đem lại đau khổ cho người mình yêu. Không thể phụ nhận rằng sự chênh lệch về những yếu tố này chính là lực cản trong tình yêu. Thế nhưng những yếu tố đó không phải là thứ tơ duy nhất nối thành sợi dây tình yêu của hai con người với nhau. Do đó, sự chênh lệch về những yếu tố trên không phải là con dao có thể dễ dàng đoạn lìa tình yêu của hai người. Còn có rất nhiều điều để chúng ta suy ngẫm và trăn trở. Phải chăng tình yêu con người sống với ngần ấy nhu cầu? Liệu không có tình yêu, liệu hai người không hợp nhau, không quan tâm, chăm sóc cho nhau, cùng nhau chia sẻ những vui buồn thì những điều kia có giá trị gì hay không?... Học vấn có thể bổ sung, địa vị có thể dần thăng tiến nhưng tình yêu thì không phải ai cũng dễ dàng có được thậm chí dù tốn nhiều thời gian và công sức cũng khó đạt được. Hơn nữa, một tình yêu sâu đậm sẽ giúp cho cả hai có đủ nghị lực để vượt qua tất cả vươn tới tương lai. Cũng sự sâu đậm ấy, nếu tan vỡ sẽ để lại một vết thương lòng sâu thẫm, làm đau buốt trái tim khi cả hai không đến được với nhau.
Nhận thấy mình chưa bằng, chưa xứng đáng với người ấy để rồi biến điều đó thành động lực, thành sức mạnh phấn đấu và vươn lên là điều được chấp nhận và ủng hộ. Bởi cái tôi của mỗi người phải nhìn nhận ra những giá trị của mình, nhìn nhận sự thiếu sót để bù đắp thì ấy mình chính là cái tôi của lòng tự trọng ở mỗi con người. Ngược lại, không thể nào có thể chấp nhận một người vì thua kém người mình yêu để rồi thu mình lại, để rồi khu trú khả năng bản thân vào trong một vỏ ốc mặc cho mọi chuyện xảy ra. Có người còn đem điều đó ra làm lý do cho sự không xứng đáng của bản thân trong mối quan hệ yêu đương để chia tay, để đem lại đau khổ cho cả hai. Mọi người có lẽ lúc đầu sẽ cho rằng H là người có lòng tự trọng, là người biết nghĩ cho người mình yêu nhưng sâu thẫm bên trong đó lại chứa đựng sự yếu đuối, sự non nớt, không đủ bản lĩnh của một người con trai. Bởi H chưa dám vượt lên mặc cảm để phấn đấu cho tương lai của hai người. Thời gian tốt nghiệp của H không thể sớm hơn quy định để đi làm kiếm tiền ngay lúc đó nhưng H hoàn toàn có thể phấn để trở thành một người có năng lực ngay khi còn là sinh viên bằng việc học tập của mình. Khi ấy, tương lai của H sẽ rộng mở, thậm chí lúc đó người mặc cảm lại chính là K.
Đôi lúc trong tình yêu, hai người lại có những suy nghĩ trái ngược nhau nhưng giấu kín làm cho cả hai nghĩ rằng mình là người thua kém. Có những cô gái nghĩ rằng “Mình không đủ đẹp để giữ chân được anh ấy huống chi là làm cho anh ấy tự hào”. Nhưng ngược lại, chàng trai lại suy nghĩ rằng “mình có đủ bản lĩnh để nuôi dưỡng tình yêu với cô ấy hay không, trong khi cô ấy quá dịu dàng, quá đáng yêu. Chắc mình không thể giữ chân cô ấy được?”. Một ví dụ điển hình đã cho thấy rằng đôi lúc chúng ta cho rằng những yếu kém, những thiếu sót của bản thân là lớn lao, là quan trọng. Thế nhưng, đối với người kia, đó chỉ là thứ vặt vảnh, không đáng nhắc đến trong chuyện của hai người. Vì vậy, đôi lúc khu trú tâm hồn và mặc cảm bản thân sẽ làm cho tình yêu không đến được đích cuối cùng trong khi vấn đề không quá nghiêm trọng. Những bộc bạch, những chia sẻ cùng nhau chính là cách tốt nhất để cả hai hiểu nhau hơn, cảm thấy thoải mái trong mối quan hệ của hai người. Việc làm ấy cũng giúp cho bản thân xóa bỏ những mặc cảm của bản thân.
Có thể nói rằng, trong tình yêu ai cũng có cái tôi cá nhân để tự trọng và để biết tôn trọng người khác. Nhưng nếu như cái tôi đó không biến những gì chưa hoàn thiện ở bản thân mình thành hoàn thiện hơn mà lại biến điều đó thành sự mặc cảm và tự ti là điều hoàn toàn không thể chấp nhận. Không có một mối tình nào mà không có sự chênh lệch, chỉ có những sự chênh lệch trong tình yêu dần được cải thiện để hai người xứng đáng với nhau hơn. Đó cũng chính là lý do mà bản thân những ai cảm thấy mình chưa xứng, chưa bằng người người mình phải cố gắng hơn là rút lui, hơn là bỏ cuộc.

NGUYỄN THỊ YẾN NHI – chuyên viên tư vấn

® Registered Trademark of Kimberly-Clark Worldwide, Inc. © 2000- 2006 KCWW.

All Rights Reserved. Your visit to this site and use of the information here on is subject to the terms of our Legal Statements.Please review our Privacy Policy and Disclaimer.

“GIẤY PHÉP THIẾT LẬP TRANG TIN ĐIỆN TỬ TRÊN INTERNET”
số 317/GP – BC, cấp ngày 26/10/2006