Giấc mơ chỉ là giấc mơ
Thứ tư, ngày
30/12/2009 |
17:37
“Đêm nay lại một đêm nữa em nhớ mong anh. Đếm từng phút giây trôi qua vô tình. Anh đang ở một nơi xa, em nhớ thương anh vô cùng. Ước sao mình được bên nhau đêm nay.Giấc mơ chỉ là giấc mơ...” (Bài hát: Giấc mơ chỉ là là giấc mơ). Có người hỏi tôi lời bài hát này buồn quá sao tôi lại thích. Tôi chỉ lặng im...
Tình yêu tuổi học trò thật hồn nhiên, trong sáng biết bao
Ngày ấy, tôi có yêu một người. Tình yêu tuổi học trò thật hồn nhiên, trong sáng biết bao. Tôi và anh vốn là bạn chung lớp. Lúc đầu, hai đứa cũng thẹn thùng không dám nói chuyện với nhau. Và có lẽ nếu không nhờ cái hôm trời trưa nắng gắt ấy tôi và anh sẽ mãi không dám nói chuyện. Xe tôi bị hư, chỗ sửa xe thì xa nên tôi phải dẫn bộ. Mồ hôi thấm ướt cả lưng áo dài mới may làm tôi rất khó chịu trong người. Thế rồi cũng không hiểu từ đâu anh lại có mặt đúng lúc làm tôi mừng rơn như bắt được vàng. Mừng thì mừng nhưng làm sao mà tôi dám nhờ anh giúp. Vì từ trước tới giờ tôi có nói chuyện với anh đâu! Vậy là anh mở lời: ‘‘Xe T bị hư à ? M giúp T nhé!’’ Anh nhẹ nhàng dẫn xe giúp tôi còn tôi chỉ biết ngoan ngoãn làm theo. Sửa xe xong tôi lý nhí cám ơn anh. Chúng tôi chia tay nhau và đạp xe ra về. Tình yêu của chúng tôi bắt đầu từ dạo ấy. Chúng tôi yêu nhau nhưng chưa bao giờ vượt quá giới hạn và cũng chưa bao giờ để tình cảm này ảnh hưởng đến việc học tập của mình. Hằng ngày chúng tôi cùng nhau đi học và cùng nhau về. Mặc dù đường có xa hơn đôi chút nhưng sao tôi vẫn cảm thấy gần. Mỗi tuần hai lần chúng tôi lại cùng nhau đi ăn chè hay một món nào đó mà cả hai cùng thích. Những lúc như thế tôi và anh kể cho nhau nghe rất nhiều chuyện. Hầu như giữa tôi và anh không hề có bí mật nào cả. Chúng tôi ngồi bên nhau và cùng hình dung ra tương lai của hai đứa thật đẹp. Anh sẽ là một bác sĩ đa khoa để chữa bệnh cứu người còn tôi sẽ là một cô giáo để có thể dạy cho học sinh những điều hay lẻ phải. Cả hai hứa với nhau sẽ học thật tốt để cùng lo cho tương lai sau này của hai đứa. Mối tình của chúng tôi rất được các bạn trong lớp ủng hộ. Tuy hạnh phúc bên nhau là thế nhưng chúng tôi chưa bao giờ vượt qua quá giới hạn cho phép. Nếu có thân mật lắm anh cũng chỉ dám nắm tay tôi mà thôi. Tôi quyết tâm sẽ gìn giữ đợi đến ngày tân hôn.
Thế nhưng càng yêu nhau người ta càng có nhu cầu gắn bó với nhau. Hôm ấy chúng tôi cùng nhau đi sinh nhật của bạn về. Trong nhà tôi lúc đó lạ không có ai. Hơi men say của bia đã làm chúng tôi không kềm chế được và... chuyện ấy đã xảy ra. Một cảm giác thật mới lạ ngay lúc đó làm chúng tôi cảm thấy rất sung sướng. Trong giây phút ấy những kiến thức về sức khỏe sinh sản của thầy cô dạy, những lời dạy bảo của mẹ, thậm chí cả lời hứa với bản thân là sẽ gìn giữ cho đến ngày tân hôn,... tất cả với tôi đã không còn quan trọng nữa. Lúc này đây chỉ có tôi và anh cùng cảm giác sung sướng mê người mà thôi. Và rồi tôi chợt tỉnh. Tôi bối rối. Tôi tiếc nuối. Tôi lo sợ.... Mọi chuyện giờ đã quá muộn màng. Đúng là « Khôn ba năm dại một giờ ». Tôi tự trách mình nhiều lắm. Còn anh, anh chỉ biết lặng im mà không hề an ủi tôi câu nào.
Những ngày tiếp theo giữa chúng tôi có một cái gì đó dường như vô hình. Nó cứ nằm giữa và không hề cho chúng tôi gặp nhau. Những cuộc hẹn thưa dần. Anh cũng không còn thường đi học và về cùng tôi như trước nữa. Tôi biết tình cảm, lòng tôn trọng của anh dành cho tôi đã giảm nhiều. Tôi biết sớm muộn gì rồi anh cũng bỏ tôi mà đi... Nhưng thật lòng tôi không muốn điều đó xảy một chút nào. Tôi vẫn cứ mơ: « Em mơ về ngày xa xăm ta sống bên nhau. Không còn cách xa, không còn mong chờ. Em mơ được ngồi bên anh, ta nói với nhau bao điều. Những vui buồn ta cùng trong tay nhau. Giấc mơ chỉ là giấc mơ ». Tôi không thể tâm sự điều này với ai. Tôi hụt hẫng và không thể gượng dậy nỗi. Kết quả học tập của tôi sút kém hẳn. Rất may là tôi cũng vào được trường sư phạm, thực hiện được ước mơ làm cô giáo của mình. Còn anh đăng ký đi bộ đội chuyên nghiệp. Ngày anh đi tôi buồn lắm. Từ đó chúng tôi không còn liên lạc với nhau nữa. Tôi biết sẽ khó có thể đến với anh nhưng sao tôi vẫn cứ mong, vẫn cứ muốn chờ một ngày nào đó anh sẽ quay về bên tôi : « Rồi anh cứ đi, đêm ngồi đây em vẫn mong chờ.Vẫn thầm mong anh yêu nơi xa sống vui bình yên. Ngày trôi mãi xa, sao tình yêu vẫn cứ ở lại. Tháng năm dài tình em héo khô theo bóng ai kia hững hờ ».
Huỳnh Minh Tâm