Quanh ta là "màn hình"
Thứ tư, ngày
12/11/2009 |
10:16
Chẳng biết từ bao giờ, tôi thấy cuộc sống của mình thật "phẳng". Bởi đơn giản, quanh tôi là "màn hình".
Sáng, tôi ngắm mình trong gương...
Một buổi sáng tôi luôn bắt đầu bằng việc đứng trước gương, chỉnh đốn lại tác phong và quần áo trước khi đến trường học.
Có đôi khi, tôi thấy trong gương là một cô bé cười tươi như hoa, nét mặt rạng rỡ khi vừa "nhấm nháp" một giấc ngủ ngon, không mộng mị. Thi thoảng lại là một hình hài "kinh dị", đầu tóc rối bời, mặt mày khó chịu vì hôm qua bị mắng oan...
Nếu trong gương, cô bé vui vẻ, thì ngày hôm đó trôi qua thật dễ chịu. Nếu cô bé cau có, thì cuối ngày, cô bé cũng sẽ thốt lên trước gương: "Thật tồi tệ!"
Đến trường
Tiếp xúc với máy chiếu trên phòng nghe nhìn, mắt tôi chăm chú không rời. Công nghệ hiện đại giúp việc học thú vị, chẳng phải ghi chép hoặc tưởng tượng. Chỉ cần một cái màn hình đủ to, đủ phẳng, là cả lớp được xem những hình ảnh "no mắt", những thước phim sinh động, và các con chữ uốn lượn...
Khi được lên phòng nghe nhìn, tôi rất hồ hởi. Còn học tại lớp, tôi uể oải rã rời. Bảng và máy chiếu, cùng là một mặt phẳng, sao khác nhau thế nhỉ?
Về nhà
Tôi lại dán mắt trước màn hình tivi. Thật sự, tôi thích màn hình này nhất. Chẳng phải hoạt động gì nhiều, chỉ cần nằm trên sofa, tay cầm điều khiển là biết được cả thế giới đang làm gì. Từ khi nhà có cáp, tôi lại càng hăng say với những bộ phim hoạt hình, hành động, tình cảm và cả...kinh dị.
Và tôi thiếp đi, khi tiếng tivi đang âm ỉ...
Chiều
Trước khi đi học, tôi ngồi bấm điện thoại tán gẫu và xóa bớt những tập tin không cần thiết.
Màn hình này khá nhỏ, và tôi phải rất chăm chú. Thoáng chốc, tôi đã ngồi bên chiếc điện thoại gần cả tiếng!
Giật mình, tôi vội vã đi học...
Tối
Tôi mở PC và online.
Đối với tôi, màn hình này có sức hấp dẫn khó tả. Tôi không thể nào rời nó, trừ khi có "chất xúc tác" là sự nhắc nhở của mẹ, thằng em cần học trên mạng, và ba phải chat với đồng nghiệp.
o0o
Bỗng một ngày, tôi thấy các mối quan hệ trở nên hồi hộp, kiến thức vụn vỡ ít nhiều, và khả năng giao cảm với xã hội quá kém cỏi...
Hình như, tôi bị vây quanh bởi "màn hình"...Cuộc sống của tôi thật "phẳng", chẳng chút sóng gió, vì thế tôi trở nên lười nhác trong suy nghĩ và quên đi những sự việc hiện hữu quanh mình.
Và tôi bị chúng điều khiển, chứ tôi chẳng còn "làm chủ" nữa...
Nhìn lại "màn hình lành mạnh nhất" - cái gương - tôi thấy trong đó là một con bé mặt mày mệt mỏi, đờ đẫn...
Tôi định thần, và bất chợt nhận ra: "Khi cuộc sống tôi không vấp phải thử thách, phẳng lặng và bình yên như "màn hình", thì đó lại là bi kịch"...
Phải thay đổi. Bắt đầu từ ngay hôm nay.
Sưu tầm