Câu chuyện tình yêu của một Les

Thứ tư, ngày 18/09/2009 | 09:45

Từ ngày Nó biết mình là LES, tất cả trong Nó dường như quay cuồn,...đảo tung mọi thứ...

Nó yêu Dung,..một người cùng giới tính với mình...Dung cho nó biết bao nhiêu niềm vui nụ cười,.

Nó biết Dung...mới biết đc cuộc sống đáng yêu...nhưng tại sao Dung lại đến với nó rời bỏ Nó đi...

Nó bị Dung bỏ rơi đã lâu rồi nhưng trong Nó vẫn còn thấy như mới ngày hôm qua...

Khi Nó nhận được lời nói của Dung "Dung không bao giờ yêu mình, mãi mãi không bao giờ có tình yêu dành cho Dung"... tất cả như vỡ òa,..thế giới đen tối trở lại.. Nó không biết làm gì, không biế phải làm sao ngoài ý nghĩ về cái chết...

Nhưng Nó vẫn nuôi hy vọng sẽ có một ngày Dung quay lại bên cạnh Nó..

Hôm nay Nó lại nhận đc một tin nhắn điện thoại ủa Dung "đừng phiền Dung nữa
...đừng nghĩ đến Dung nữa..."...Nó muốn chết cho xong vì quá yêu Dung...tạisao,tại sao...tại sao?...Nó chỉ yêu thôi mà..

Tình cảm của những bạn Les cũng thật chân thành

Yêu là có tội sao? tại sao Nó chỉ yêu thôi mà bất Nó chịu biết bao nhiêu khổ đau...

Nó không hề giận Dung,...Nó chỉ giận bản thân, hận chính mình vì tại sao Nó lại là LES? nếu nó không phải là LES thì đâu phải chịu đau đớn như thế này đây...

Nó là LES... nhưng Nó yêu Dung thật đậm sâu...mà tại sao Dung lại cho Nó biết bao nhiêu lời chua chác đắng cay xot xa như thế này,...vết thương trong Nó mãi mãi rĩ máu vì quá yêu Dung...

Trời ơi! Nó phải làm gì đây...Nó đâu muốn mình là LES đâu mà ôpng trời bất nó phải như thế này kia chứ??? Nó muốn đc như bao cô gái khác...

LES đâu có tội...tại sao Nó lại bị mọi người cười chê?...tại sao Nó lại bị Dung và tất cả đem ra làm chò đùa

Hình như tôi mơ giác mơ không có...Dung"

Ý nghĩ này xuất hiện cách đây vài ngày và tôi bị nó ám ảnh suốt! đến nỗi nhiều buổi tan trường về, nước mắt lúc nào cũng trực rơi! không muốn về nhà với tâm trạng đó, tôi lòng vòng trên phố trôi vô định trong dòng người chờ đến khi mình có thể mỉn cười _ không nghĩ đến chuyện "không _ có" mới trở về nhà...Nhưng không thể dói lòng được. "ng.minh nhớ Dung, rất nhớ Dung..."

Nhưng tình cảm đó rất khó để được đáp lại

Hay những lúc nhìn ai đó trông giông giống củng nhớ đến quay quắt lòng...dáng Dung guồng những vòng quay xe...Thế nên đôi lúc vẫn cứ nghĩ Dung ở ngay phía sau mình, chỉ cần tôi quay đầu lại, vẫn _ sẽ thấy nụ cười cũa Dung _ nụ cười mà nhờ nó, tôi đã bao lần thấy cuộc sống đáng yêu...

Hình ảnh đó và sự quan tâm mà lâu nay tôi tưởng đã lãng quên được, mấy ngày nay luôn hiện hữu trong đầu...và vì thế lúc nào đầu óc cũng như trên mây, nhớ nhớ quên quên...Tối qua, trước khi về nhà cứ tò ra vui vẻ, cười đùa...Thế nhưng không dấu được khi rót ly sữa tràn đầy... lúc đó, nếu chỉ có một mình thế nào cũng khóc òa...

"Mình nhớ Dung" dẫu có nói trăm nghìn lần vẫn không thể vơi đi nỗi nhớ đang tồn tại trong tôi lúc này! cay đắngl là ở chỗ, tôi luôn thấy nỗi đau luôn tồn tại mỗi khi nhớ đến Dung nhưng sao tôi vẫn không thể ru lòng mình ngủ yên?... Khoảng thời gian biết Dung, cuộc sống trở đên đầy ý nghĩ nhưng cũng chính cuộc sống đã đẩy mình xa nhau bởi Dung cần một người, cần một tuơng lai sán lạn hơn tôi dù chỉ là bạn.

Tôi đã từng hy vọng ngày Dung đến, đc gục đầu vào vai Dung khóc cho quên đi nổi nhớ luôn nè nặng trong lòng. Nhưng thời gian dần trôi tôi hiểu mình đã sống quá lâu với giấc mơ: Dung vân luôn bên tôi, vẫn cứ nghĩ, Dung đang chờ tôi phía cuối con đường, dười đèn vàng và mặt đường loang loáng nước mỗi đêm mưa...Cho lúc Dung nói rằng "sẽ có người tốt với Minh...mãi mãi không có tình yêu dành cho Minh..." mọi vật trước mắt tôi khi đó như vỡ òa, thế giới đảo tung, tôi để nước mắt mình hòa tan trong mưa, xoát xa...Nỗi nhớ bao ngày tháng dồn lại, giá có thể để nưa cuốn trôi, giá có thể...để tôi lãng quên Dung...vì nước mắt,vì nỗi nhớ đâu phải thứ có thể níu giữ bước chân Dung?...

Xa nhau, tôi vẫn âm thầm để con tim mình nhớ Dung _ nhớ bàn tay mỗi khi nắm lấy bàn tay tôi, ấm áp và...với tôi, hoài niệm về quá khứ vẫn là hạnh phúc như thể vẫn được yêu cho dù đã xa nhau... tôi không xóa tên Dung trong cửa sổ chát, vẫn mở nó ra mỗi ngày để nhìn thấy nick Dung sáng đèn, để biết Dung vẫn đang ở đó,.. tôi cũng không xóa số điện thoại của Dung vì nếu có xóa tôi cũng có thể nhắm mắt bấm những con số ấy...

Dung đã khiến tôi bị tổn thương, nhưng lỗi không phải tại Dung mà là tự tôi tìm đến đau khổ. Bởi! cũng chính Dung đã cho tôi nhận ra ý nghĩa của sự chân thành. và _ vì Dung đã nói với tôi "hãy xa nhau...Dung không bao giờ có tình yêu với Minh..." hình như Dung nói mà không hề để ý đến tâm trạng của tôi ra sao, cảm giác tôi thế nào? Tôi vẫn muốn được cảm ơn Dung vì sự thành thật đó, nỗi đâu có thế đến nhưng rồi cũng sẽ qua đi, còn hơn để tôi nuôi hy vọng được chờ đợi Dung mỗi ngày mỗi giây...

Và, thời gian gần đây, hình như tôi đã mơ _ giấc mơ không có Dung... mơ cuối con đường có người chờ tôi dù đó không phài là Dung. Rồi đến một ngày tôi có thể rộng mở tấm lòng với ai đó...dù đó không phài là Dung. Thời gian sẽ xoa diêu mọi nỗi đau, hàn gắn mọi vết thương để tôi có thể vững vàng hơn, dù không có Dung bên mình...và dù trong giác mơ của tôi không có Dung...trái tim tan vỡ sẽ vẫn có thể đập những nhịp thương yêu...

Chính vì thế đã để lại cho họ một nỗi buồn vô tận


Tôi yêu Dung rất rất nhiều, cầu chúc Dung luôn vui vẻ hạnh phúc bên người mình yêu thương....

Ima no konn jidai wo boku ha uketomerareru darou ka?
(liệu tôi có thể đứng vững trong thời đại này không?)
- Hajimari na no katte? Shuuen na no katte? A kirameta no katte? Funbatten no katte? tada mae ni súume - to, anata?...
(đây là một kết thúc hay phải chăng chỉ là sự khở đầu cho tất cả? ta nên phó mặt cho số phận hay phải đương đầu với nó? chẳng phải bạn bao tôi rằng "hãy cứ tiến lên phía trước" đó sao?_
- Nakanaide irareru no ha. Tsuku natta kara. sore tomo
(phải chăng tôi đã mạnh mẽ hơn, để những giọt nước mắt không còn rơi nữa? và tôi...)

Đó là một đoạn nhạc bài hát mà tôi được nghe ở góc quán quen , nơi trước kia tôi và Dung từng đến đấy, nhưng giờ thì chỉ có mình tôi đi mà thôi....Một đoạn nhac thật ngắng nhưng đầy ý nghĩa phải không?... Tôi không biết mình có thể trở thành cô gái mạnh mẽ không, hay tôi mãi mãi chỉ là cô bé ngóc yếu mềm...

Tôi yêu Dung,...một tình yêu không được chấp nhận, một tình yêu đơn phương để rồi tự tìm đếm đau thương... tim rĩ máu mãi không ngừng.......chỉ tại tôi là les,...nêu tôi là một cô gái mình thường khi sẽ không như thế này và sẽ không làm cho gia đình xấu hổ vì tôi.........

® Registered Trademark of Kimberly-Clark Worldwide, Inc. © 2000- 2006 KCWW.

All Rights Reserved. Your visit to this site and use of the information here on is subject to the terms of our Legal Statements.Please review our Privacy Policy and Disclaimer.

“GIẤY PHÉP THIẾT LẬP TRANG TIN ĐIỆN TỬ TRÊN INTERNET”
số 317/GP – BC, cấp ngày 26/10/2006