Thứ tư, ngày
08/01/2010 |
22:44
Có thể câu chuyện thật buồn này chúng tôi không muốn nhắc lại nhưng thật sự hãy xem đây như là tiếng lòng của nhà tư vấn. Mười năm làm tư vấn tâm lý nhưng thật sự câu chuyện mà tôi được tiếp xúc này cứ âm ỉ mãi trong lòng. Xin được sẻ chia để những bậc bố mẹ, những anh chị sẽ hiểu hơn về con em của mình để đồng hành cùng con trẻ. Xin được nói lời cảm thông với những cô gái nhẹ dạ và có cái tôi quá lớn trong quan hệ yêu đương...
Đến phòng tư vấn chúng tôi trong một buổi chiều nắng nhạt. Tâm trạng của cô bé thật rã rời. Sự lo lắng hiện rõ lên khuôn mặt và cả vóc dáng liêu xiêu của em... Ánh mắt mất hồn, giọng nói đứt quãng... “M là nữ sinh lớp 10 cùng với mẹ từ Đà Lạt lên TP HCM để khám bệnh hiếm muộn. Bà mẹ muốn sanh thêm một đứa con nữa để cho ông bố khỏi phải đi chơi nhiều. Số là bố cô bé có chiều hướng thích ăn phở hơn ăn cơm nên mẹ cô bé quyết định kiếm thêm đứa nữa để phần nào “ràng” bố cô bé ở nhà. Thế nhưng cũng đã trạc 40 thì việc sinh con phải đâu dễ dàng nên bà mẹ quyết định nhờ con gái của mình dìu dắt vào bệnh viện cho vững tâm. Vào đến phòng khám thì bác sĩ gọi cô bé là vào đây cô khám cho, đừng sợ con ạ. Bà mẹ chưng hửng và phủ nhận rằng khám cho mình, con tôi còn nhỏ mà. Bác sĩ thì bình tỉnh đến mức tối đa và nhẹ nhàng bảo rằng con bà đã có thai, cứ nhìn vào cổ cô bé thì biết ngay mà.... Bán tín bán nghi nên bà mẹ cũng đồng ý cho bác sĩ khám cho con mình và kết quả làm cho bà mẹ đau đớn khi hay con mình đã có thai 4 tháng. Chết đứng trong lòng như ai đem muối xát vào vết thương khi sự tin cậy của bà mẹ vào đứa con gái duy nhất trong nhà đem đổ sông - đổ biển. Buồn hơn nữa là không biết ai là tác giả của cái bào thai đã thực sự tượng hình. Cô bé chỉ biết khóc, khóc và khóc. Từng giọt nước mắt lăn dài theo những tiếng nấc của cô bé cứ như một cơn sóng dập mạnh mà không biết chốn nào sẽ là bờ. Cuộn phim quay chậm mô tả thật rõ chuyện vào cái đêm khắc nghiệt ấy. Để chia tay người hàng xóm ở trọ gần nhà sẽ lên đường đi du học nên cô bé quyết định sẽ một đêm say sưa tới cùng. Tăng một là cùng ăn ở một quán ăn sân vườn, tăng hai họ cùng đến một quán karaokê tối với hai chai rượu, khi tỉnh dậy thì cố bé thấy cả 5 người bạn trai xung quanh mình không ai có mảnh vải che thân và chính mình thì cũng trong tình trạng tương tự. Đau khổ quá bà mẹ quyết định không khám cho mình nữa mà phải quay về để làm bà ngoại thôi.
Buổi chiều nắng nhạt thật buồn. Phòng tư vấn của chúng tôi cũng thật sự lặng im. Không khí ngạt thở dường như tăng lên một cách đột ngột và chuyển dần đến đỉnh. Dẫu biết đã quá trễ khi mọi chuyện đã xảy ra nhưng điều quan trọng nhất đó là tương lai của cô bé nên việc tư vấn là rất cần thiết. Cô bé đang trăn trở và đau khổ về hai vấn đề. Vấn đề thứ nhất là liệu rằng cô bé làm thế nào để vượt qua cú sốc tinh thần này. Chính người yêu của cô bé đã rất tàn nhẫn bảo rằng em cứ phá đi chứ giữ lại làm gì khi cả năm thằng đều có thì làm sao anh biết của thằng nào. Cô bé rất sốc khi cô đã trở thành nạn nhân của sự thoải mái trong hành vi mà cô bé vừa xác lập trong mối quan hệ. Cô bé cũng thực sự hoảng trí khi cứ lặp đi lặp lại cầu hỏi liệu rằng có ai yêu con, có ai thương con nữa không? Người ta có chịu yêu một người con gái đã thất tiết? Có nên nói với người chồng tương lai của con là con không thể sinh con được nữa???
Dùng đủ mọi thủ thuật để tư vấn cho cô bé nhưng trong lòng chúng tôi vẫn trĩu nặng một nỗi buồn. Có lẽ đó chính là một hậu quả tất yếu của chuyện yêu dễ, sống dễ mà những bạn trẻ đã chọn cho mình. Biết rằng sẽ có những người đàn ông hay những bạn thanh niên trẻ sẽ có thể chấp nhận nhưng có chắc gì cô ấy sẽ tìm được người mà mình cần tìm? Có chắc gì người ấy sẽ vững tin và sẽ quên hết quá khứ? Sự chông chênh trong suy nghĩ của những người đàn ông vẫn nặng nếp sống truyền thống sẽ là một lực cản rất lớn cho cuộc đời và con đường đi của cô bé.
Hiểu những kiến thức về Đông, Tây; về quá khứ - hiện tại và cả tương lai mà không hiểu về chính mình, cơ thể và cả những biện pháp bảo vệ bản thân hay chăm sóc mình thì quả thật đáng tiếc phải không các bạn nhỉ?.
TS Huỳnh Văn Sơn