Khi con tim chiến bại

Thứ tư, ngày 09/02/2010 | 17:25

Đọc trên báo, tôi thấy rất nhiều cô gái vì sự say đắm, sự nồng cháy của tình yêu tuổi đôi mươi, họ sẵn sàng bỏ nhà, bỏ người thân, bỏ cả tương lai sự nghiệp để đi theo tiếng gọi của con tim. Những lúc như thế, tôi tự nhủ lòng sẽ không đi vào vết xe đỗ của họ.

Dần dần, mỗi khi gặp những tình huống như vậy, tôi thường cảm thấy sao mà họ dại quá? Nếu là tôi, tôi sẽ không làm như thế! Người ta nói “nói trước, bước không qua”. Nhưng tôi thì ngược lại. Tôi tự tin là mình đã không mù quáng chạy theo tiếng gọi của con tim.

Mặc dù, tôi đã từng quen và yêu một người. Nhưng rồi tôi biết rằng nếu đến với anh, tôi phải đánh đổi nhiều thứ. Tôi không thể chấp nhận điều đó. Dùng lý trí đã được tôi luyện, tôi quyết định nói lời chia tay với anh. Mặc dù điều đó có lẽ hơi tàn nhẫn đối với anh. Anh – người con trai mà tôi yêu, đã rơi lệ khi nghe tôi nói điều đó. Những giọt nước mắt của anh làm tôi như tan nát cõi lòng. Nhìn anh quay mặt bước đi khi biết không thể nào níu kéo được gì ở tôi, tôi chỉ muốn chạy đến ôm anh thật chặt để anh ở lại bên tôi. Nhưng lúc đó, một lần nữa lý trí đã chiến thắng, tôi đã kiềm lòng để anh không biết là tôi không muốn xa anh. Mặc dù, trong đêm đó, tôi đã khóc thật nhiều. Mặc dù, sau đó, tôi luôn nhớ về anh. Nhưng tôi lại nghĩ, mọi chuyện rồi cũng sẽ qua.


Đi một quãng dài trong đời sinh viên, tôi không tin và yêu ai. Bởi tôi nghĩ mình chưa đủ khôn ngoan và sáng suốt để yêu và để tìm được đối tượng thích hợp với mình...


Quán cà phê hôm nay vắng khách. Có lẽ cơn nắng trưa chói chang làm cho tâm hồn người ta không lãng mạn được nữa. Tôi nhìn qua song cửa sổ, những tia nắng nhọn hoắt chiếu trên lưng áo người qua đường. Nó đẹp thật! Có ai cảm nhận được vẻ đẹp lạnh lùng và sắc sảo của nắng trưa? Hình như ai cũng thích vẻ đẹp của bình minh, của hoàng hôn, của cơn mưa phùn lất phất, mà chẳng ai cảm nhận vẻ đẹp của ánh nắng buổi ban trưa đang mãi miết tìm kẻ tri kỷ? Những dòng suy nghĩ vẫn vơ bỗng bị vụt tắt khi một người đàn ông đến bên cạnh và hỏi tôi để được ngồi cùng bàn vì tiện trông ra đường chờ người quen đến. Chẳng ai hẹp hòi về điều đó cả. Tôi và ông làm quen, trò chuyện vu vơ. Bởi bây giờ cũng chẳng có việc gì để làm, có một người tán gẫu cũng vui. Nhưng không ngờ, ông ấy trong có vẻ rất am hiểu tâm lý người khác. Câu chuyện cứ tiếp diễn đến khi nắng tắt dần, khách trong quán đông dần... mà không hiểu sao người quen của ông cũng không đến? Tôi cũng chẳng bận tâm về điều này.


Anh là người đàn ông mà nhiều phụ nữ trên thế gian này mong muốn: anh không phải là người quá giàu có nhưng là người có thể lo cho người phụ nữ của mình cuộc sống đủ đầy, anh không phải là người thật ga lăng nhưng anh biết quan tâm và chia sẻ với người khác... Hình như tôi không thể liệt kê hết những ưu điểm của anh. Nhưng trớ trêu thay trong tôi không tồn tại những giây phút nhớ nhung khi xa anh. Cái cảm giác ấm áp, rạo rực khi gần anh hình như không có. Xa anh thật nhiều nhưng sau những phút gặp anh rồi đến lúc sắp chia tay, tôi không có được sự mong muốn ở gần anh thêm chút nữa? Hình như cái ngã đầu, tựa vào vai anh đối với tôi là quá xa xỉ? Tôi chợt giật mình nhận ra mình không hề yêu anh. Trong tôi không tồn tại cái cảm giác của thời sinh viên mỗi khi cùng người ấy của ngày xưa dạo bước. Lúc ấy, tôi chỉ mong con đường dài mãi, mong cơn gió có thể thổi mạnh một chút cho tôi có lý do nói rằng “trời lạnh quá” để được nép vào vai anh. Nhưng cảm giác này không tồn tại trong tôi... Cuộc đấu tranh giữa con tim và lý trí một lần lại diễn ra...


Lý trí một lần nữa lại chiến thắng. Tôi và anh vẫn quyết định cưới nhau, khi tôi vừa tìm được việc làm để đủ tự tin bước vào đời sống vợ chồng. Tôi cho rằng ngày xưa, khi mình quyết định chia tay người yêu cũ là hoàn toàn đúng. Bởi bước vào đời sống vợ chồng không thể nào chỉ có tình yêu. Câu nói “một túp lều tranh hai trái tim vàng” mà trước đây các bạn trẻ hay nói, theo tôi là quá lý thuyết. Trong khi ngày nay có quá nhiều thứ mà thước đo giá trị của nó là đồng tiền. Chỉ có tình yêu thì không thể nào xây dựng được một gia đình hạnh phúc.


Trở về nhà sau giờ tan ca, tôi có cảm giác thiếu thiếu một cái gì đó trong cuộc sống. Mặc dù, anh vẫn ngồi đó, anh vẫn hỏi han tôi về công việc. Mỗi chủ nhật anh vẫn cùng tôi nhìn qua cửa sổ để ngắm tia nắng vàng chiếu thẳng xuống hồ nước. Tôi biết rằng trong tôi đang tồn tại một cuộc đấu tranh giữa con tim và lý trí. Làm sao tôi có thể tìm thấy được hạnh phúc trong ngôi nhà nhỏ mà nơi ấy, tôi chỉ coi chồng mình như là người bạn tri âm. Làm sao để tôi có thể làm cho mình có thể yêu anh để cuộc hôn nhân có thêm hương vị của tình yêu?


Tôi cảm thấy quá mệt mỏi. Phải chăng tôi đã sai khi quyết định lấy anh - một cuộc hôn nhân mà trong đó không có sự hiện diện của tình yêu? Tôi không thể từ bỏ nó, không phải vì mình là con gái một khi đã lấy chồng là không còn đường nào để quay lại. Nhưng tôi đã dấn thân vào thì phải có trách nhiệm với nó. Tôi không thể vì sự ích kỷ của mình mà một lần nữa làm cho người yêu tôi phải đau khổ. Một lần nữa, lý trí lại chiến thắng. Tôi chấp nhận sống trong vai tuồng của một người vợ thật hạnh phúc bởi có một người chồng quá tuyệt vời như người ta nghĩ.


Chủ nhật, tôi lang thang ngoài Sài Gòn, chợt nhớ cái quán ngày xưa mà tôi với anh “vô tình” gặp nhau. Tôi muốn ngắm lại vẻ đẹp sắc sảo, lạnh lùng của tia nắng ban trưa. Những hình ảnh ngày xưa hiện về làm tôi quên cả thời gian. Nhìn ra ngoài đường, nắng đã nhạt dần, tôi bất chợt nhận ra không phải vẻ đẹp sắc sảo, lạnh lùng khi là của nắng mà là của mặt trời. Và bây giờ, mặt trời đang lãng du để đi tìm sự dịu ngọt của hoàng hôn. Tôi cũng như mặt trời kia, cũng có lúc sự dịu ngọt, lãng mạn của con tim bùng lên mãnh liệt. Tôi bước ra khỏi quán, về nhà để đón anh đi làm về...
 
 

® Registered Trademark of Kimberly-Clark Worldwide, Inc. © 2000- 2006 KCWW.

All Rights Reserved. Your visit to this site and use of the information here on is subject to the terms of our Legal Statements.Please review our Privacy Policy and Disclaimer.

“GIẤY PHÉP THIẾT LẬP TRANG TIN ĐIỆN TỬ TRÊN INTERNET”
số 317/GP – BC, cấp ngày 26/10/2006